Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 343

 

Cô gái trực quầy mặt đỏ bừng, giọng nói còn the thé hơn: “Bây giờ tôi ra lệnh cho các người, lập tức cút ra ngoài!”

 

Cô ta có ý muốn gọi người, bởi nếu khách bên trong nhìn thấy những kẻ “nhà quê” như bọn Lục Ngọc, chắc chắn đều sẽ đứng về phía cô ta mà thôi.

 

Quả nhiên giọng nói của cô gái trực quầy vừa lớn, rất nhanh một người đàn ông vận bộ đồ Mao đi ra. Người đàn ông đó tướng mạo thật khó coi.

 

Cô gái trực quầy vừa thấy anh ta lập tức tươi cười nói: “Giám đốc Lý, không phải tôi muốn làm phiền mọi người, mà là mấy người này cứ đòi chen chân vào đây.”

 

Gã Giám đốc Lý này tuổi đời đã ngoài ba mươi, vợ con đề huề, nhưng cứ thấy gái trẻ đẹp là y như rằng không kiềm được cái thói trăng hoa.

 

Cộng thêm bình thường cô gái trực quầy thường xuyên đưa đẩy, liếc mắt đưa tình với anh ta, lúc này nghe vậy, anh ta lập tức ra vẻ anh hùng, đứng ra bảo vệ mỹ nhân, nói: “Bây giờ các người lập tức ra ngoài, đây không phải nơi dành cho các người.”

 

Ngữ khí của anh ta rất nghiêm khắc.

  Website TruyenLau.com

Cô gái trực quầy vừa thấy Giám đốc Lý đứng ra chống lưng, liền hăng m.á.u lên, nói với bọn Lục Ngọc: “Còn không mau cút đi!”

 

Lục Ngọc không hề tỏ ra sợ sệt chút nào, ngược lại nói với Giám đốc Lý: “Chúng tôi muốn nghỉ ở nhà nghỉ này một cách đường đường chính chính! Chuyện đó có liên quan gì đến anh? Hay anh có thể trắng trợn đổi trắng thay đen được à?”

 

Thiết Ngưu và Đại Tráng đã sợ đến đờ người, họ không biết gã Giám đốc Lý này là ai, nhưng cũng lờ mờ nhận ra mình đã vướng vào rắc rối lớn rồi. Website TruyenLau.com

 

Thực ra nếu nói về thể lực, cho dù là hai gã Giám đốc Lý cũng không địch lại được một mình Đại Tráng, chẳng qua trước khi ra ngoài bọn họ đã được dặn dò, tuyệt đối không được gây chuyện, làm mất mặt huyện, mất thể diện làng xã.

 

Thế nên họ cứ như bị trói chân trói tay, sợ sệt đủ điều.
TruyenLau
 

Thấy bọn họ coi thường mình, Lục Ngọc không biết làm sao mới tốt, cô liền lớn tiếng hơn cả cô gái kia, khách bên trong cũng không hẹn mà cùng mở cửa, thò đầu ra ngoài hóng chuyện.

 

Khốn nỗi, lão giáo sư vừa tới thành phố đã bị bạn học cũ gọi đi, cán sự Lý cũng vắng mặt, chẳng có ai giúp đỡ họ.

 

Giám đốc Lý vừa trông thấy Lục Ngọc, đôi mắt anh ta thoáng nét kinh ngạc. Lúc đầu còn hăm hở muốn trút giận giúp cô gái ở quầy lễ tân, giờ nhìn kỹ lại mới phát hiện ra, hóa ra Lục Ngọc mới đúng là nhan sắc hơn người.

 

Bình thường anh ta vẫn thường thấy những người từ vùng quê hẻo lánh đến, trời sinh đã mang vẻ rụt rè, e ngại, nhưng cô gái này lại đường hoàng, dạn dĩ đến bất ngờ.

 

Đúng lúc này, chủ nhiệm của nhà nghỉ bước đến. Vừa thấy chủ nhiệm, cô gái kia lập tức tuôn một tràng, kể tội họ không ngớt!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc đứng cạnh bên, làm sao có thể để mặc cô ta đổi trắng thay đen, bóp méo sự thật? Cô lên tiếng: “Các người đối xử với khách như vậy ư? Lại còn coi thường nhân dân lao động nữa.”

 

Lục Ngọc ngừng lại một chút rồi tiếp lời: “Hóa ra đây chính là bộ mặt của nhà nghỉ quốc doanh thành phố. Giờ thì tôi đã rõ rồi, những chuyện này tôi nhất định sẽ ghi lại thành một bài báo cáo chân thật!”

 

Vốn dĩ, chủ nhiệm cũng thường chán ghét những người dân lao động này, có thói lên mặt ta đây, nhưng vừa nghe Lục Ngọc nói vậy liền giật mình kinh hãi. Đây đâu phải là lời một người nông dân bình thường có thể thốt ra, rõ ràng là đ.á.n.h trúng yếu huyệt.

 

Chủ nhiệm lập tức cảnh giác hỏi: “Xin hỏi cô là ai?”

 

Lục Ngọc đáp: “Tôi là một người dân bình thường, đến đây tham gia đại hội rau củ.”

 

Nghe vậy, chủ nhiệm lập tức lấy làm lạ. Dù sao khách nữ đến đây dự hội quả thật rất hiếm.

 

Cô gái ở quầy lễ tân vừa nãy còn hí hửng vì chủ nhiệm tới, giờ thấy chủ nhiệm cũng im lặng, trong lòng vô cùng khó tin. Cả đám khách quý đứng ở cửa cũng đều ngoái nhìn về phía này.

 

Lục Ngọc nói tiếp: “Còn cái anh giám đốc Lý đây là gì của các người mà la lối ầm ĩ hơn cả người trực tiếp liên quan!” Lời này nghe chẳng khác nào gọi anh ta là chó.

 

Vừa nãy giám đốc Lý còn đang tơ tưởng nhan sắc của Lục Ngọc, nhưng vừa nghe cô nói vậy, lập tức như bị chạm nọc, tức giận nói: “Cô ăn nói kiểu gì vậy? Không có chút giáo dưỡng nào cả!”

 

Lục Ngọc đáp trả: “Tôi có giáo dưỡng hay không không cần anh đ.á.n.h giá. Anh tự cho mình là ai? Anh có giáo dưỡng thì còn ở đây lớn tiếng làm gì, đồ đàn ông vô liêm sỉ!”

 

Nếu luận về tài mắng người, ở đây không ai là đối thủ của Lục Ngọc. Giám đốc Lý tức đến run cả người.

 

Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên vận bộ đồ Mao màu đen từ bên trong phòng đi ra.

 

Tuy không rõ thân phận của ông ta là gì, nhưng chủ nhiệm và cô gái kia vừa trông thấy ông, lập tức thay đổi sắc mặt: “Xin lỗi, đã làm phiền ngài nghỉ ngơi rồi.”

 

Người đàn ông trung niên tiến đến nhìn Lục Ngọc, nói: “Cô gái này ăn nói sắc sảo đấy!” Lục Ngọc vẫn bình thản ngó lơ ông.

 

Chủ nhiệm thấy tình hình không ổn, vội vàng lên tiếng mời Lục Ngọc: “Mời các vị mau vào nghỉ ngơi đi, đây có thể là một sự hiểu lầm!” Lời xin lỗi nghe thật chiếu lệ.

 

Muốn nhanh chóng êm xuôi sự việc, nhưng Lục Ngọc lại chẳng chịu: “Vừa nãy các người buông lời miệt thị một đống, cứ thế là xong sao? Hôm nay ông đụng phải tôi, nếu đụng phải một nông dân bình thường tới dự đại hội, các người cũng nhìn người bằng nửa con mắt như vậy ư?”

 

Lục Ngọc vô cùng khó hiểu: “Đến từ nông thôn thì sao? Các người tách mình ra khỏi nông thôn thì cao quý hơn người khác sao?” Một câu nói khiến cô gái quầy lễ tân và chủ nhiệm nhà nghỉ cứng họng, không nói được lời nào.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu