Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 479

 

Nữu Nữu vừa chào đời đã vô cùng đáng yêu, gương mặt nhỏ nhắn phúng phính, hồng hào khiến ai nấy cũng phải xiêu lòng. Phần lớn thời gian, cô bé đều say giấc.

 

Thế nhưng, điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến việc mọi người say sưa ngắm nhìn cô bé. Mẹ Lục và Tiêu Thái Liên không rời đi lấy một khắc, ngay cả khi Nữu Nữu chỉ khẽ ngáp một cái, họ cũng cảm thấy thích thú và đáng yêu vô cùng.

 

Lục Ngọc muốn bồng con một chút cũng phải chờ đến lượt. Mỗi lần được bồng lên, Nữu Nữu đều rất ngoan. Cô bé nép vào lồng n.g.ự.c mẹ, khẽ phát ra tiếng ư ử đặc trưng của trẻ nhỏ.

 

Nhưng nếu là người khác bồng thì cô bé lại chẳng vui chút nào, dù chưa mở mắt đã biết bĩu môi rồi.

 

Bà Tiêu Thái Liên cả đời mong mỏi một đứa cháu gái, ấy vậy mà các con cứ sinh toàn cháu trai, chẳng thấy bóng dáng cô bé nào. Thấy thằng cháu út Phó Tích Niên đã mười tuổi, cuối cùng bà đành thôi hi vọng!

 

Ai ngờ, ông trời lại chiếu cố bà đến thế, Nữu Nữu đã tới rồi! Là một em bé xinh đẹp đáng yêu, thật sự khiến bà yêu thích không rời.

 

Cả ngày câu cửa miệng của bà đều đổi thành: “Nữu Nữu nhà chúng ta đáng yêu nhất trần đời.”

 

Thế mới nói, cháu gái vẫn đáng yêu hơn cả. Ngay cả lúc hờn dỗi cũng thật nho nhã, điềm đạm, chẳng như mấy thằng nhóc tinh nghịch kia, hễ bất mãn là gào la om sòm.

 

Chưa tới bữa trưa, Phó Cầm Duy đã chạy về.

 

Lục Ngọc hỏi: “Sao lại về sớm thế?” Mấy hôm nay anh đều về nhà rất sớm, bây giờ ngay cả giữa trưa cũng về, một công ty lớn như vậy, liệu có ai bàn tán không?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Phó Cầm Duy đáp: “Ở công ty cũng chẳng có việc gì quan trọng.” Tuy rằng trong nhà có cả mẹ ruột và mẹ vợ chăm sóc vợ, anh vẫn lo lắng hai bà mải mê chăm bẵm Nữu Nữu mà ngó lơ Lục Ngọc, nên mới muốn về nhà.

  Website TruyenLau.com

Thấy nét mặt Lục Ngọc vẫn ổn, anh cuối cùng mới yên tâm.

 

Vừa thấy cha ngồi xuống, Nữu Nữu vốn đang ngoan ngoãn bỗng "hừ hừ" mấy tiếng.
TruyenLau.com
 

Bà Tiêu Thái Liên liền đuổi con trai: “Con đừng ở đây nữa, mùi bụi bặm bên ngoài vào, mau đi ra! Trẻ nhỏ mong manh biết bao.”

 

Phó Cầm Duy cũng không giận, quay về phòng tắm một cái, thay bộ đồ sạch sẽ mới dám quay lại nhìn con gái mình.

 

Con gái mới chào đời chỉ lớn cỡ mèo con.

 

Phó Cầm Duy chỉ cảm thấy một tay cũng có thể bế gọn, nhưng vừa tới gần Nữu Nữu, cô bé sẽ vung vẫy cánh tay, rất có tinh thần!

 

Bà Tiêu Thái Liên ở bên cạnh cười khúc khích: “Nữu Nữu không muốn cho con bế!”

 

Phó Cầm Duy hơi ấm ức: “Nhưng con đã tắm rồi mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Tắm rồi cũng không được bế.” Bà Tiêu Thái Liên bây giờ đã trở thành người phát ngôn của cháu gái, trong mắt bà chỉ toàn là cô bé.

 



 

Nữu Nữu thực sự quá xinh xắn, mỗi ngày đều được thay những bộ đồ đáng yêu, đợi sau khi đầy tháng, mỗi ngày sẽ có một kiểu mới.

 

Đứa bé cũng đã mở mắt, đôi mắt tròn xoe như hai hạt nhãn đen láy, cực kỳ khiến người ta yêu thích.

 

Lục Ngọc cũng không nhịn được, bồng con gái tới, nhẹ nhàng hôn lên má cô bé, còn mềm mại hơn cả trứng chưng.

 

Nữu Nữu rất thích mẹ, được hôn còn sẽ cười tủm tỉm, khiến Phó Cầm Duy cũng rạo rực muốn thử.

 

Vừa được cha bế tới, cô bé lập tức như biết trở mặt, không cười nữa, rất nghiêm túc, còn vươn cánh tay nhỏ ra cự tuyệt cha.

 

Phó Cầm Duy không hề tức giận, ngược lại còn khen: “Không hổ là con gái của cha, từ nhỏ đã biết giữ khoảng cách với đàn ông.”

 

Lục Ngọc phì cười, cái này mà cũng khen được sao?

 

Từ khi hay tin Lục Ngọc mang thai, bà Tiêu Thái Liên đã lặn lội tới đây, ở lại hơn một năm trời, từ lúc sinh nở đến kỳ kiêng cữ, bà đều ở bên chăm sóc con dâu.

 

Bây giờ có thêm nhiệm vụ dỗ trẻ, bà chỉ mong có thể mỗi ngày đều ở cùng một chỗ với đứa bé, cũng không nhắc chuyện trở về nữa.

 

Ở quê, mỗi tháng đều có điện thoại gọi lên hỏi han. Mẹ Lục thì đã về sớm rồi, giờ chỉ còn bà nội Tiêu Thái Liên ở lại đây thôi.

 

Ngoài thân cận với mẹ, Nữu Nữu thân thiết với bà nội nhất.

 

Lục Ngọc sợ bà buồn chán, còn đưa bà ra ngoài phố dạo chơi, Thâm Quyến mỗi tháng một khác, nhưng bà Tiêu Thái Liên thì chẳng bận tâm đến những đổi thay đó.

 

Bà đến chợ bán vải mua vải bông mềm mại, tự tay may đồ cho Nữu Nữu, bận rộn không ngớt.

 

Lục Ngọc cũng thích sửa soạn cho con gái, rảnh rỗi lại thay đồ cho cô bé, mỗi lần thay đồ xong, đều được bảo mẫu và bà Tiêu Thái Liên tấm tắc khen ngợi.

 

Nữu Nữu lớn hơn một chút đã chịu cho cha bồng.

 

Lần đầu tiên Phó Cầm Duy bồng trẻ nhỏ là lúc Phó Tích Niên còn bé, đã cách mười năm rồi, nhưng đứa trẻ mềm mại, dán vào lồng n.g.ự.c anh, mùi sữa non thoang thoảng thật khiến người ta quyến luyến không rời.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu