Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 155

 

Khu này gần chỗ họp, có đôi khi họp xong mọi người sẽ tiện đường mua chút thức quà vặt về.

 

Ở đây có mấy món hải sản khô đóng gói nhỏ, bên trong có sứa biển, sò khô, tôm khô, còn có cua nhỏ phơi khô, hơn chục loại cả thảy, cộng lại cũng chỉ chừng một lạng, vừa hay một túi đủ nấu một món canh.

 

Lục Ngọc hỏi: “Cái này bao nhiêu tiền ạ?”

 

“Hai hào.” Chủ tiệm tự động giảm giá. Ban đầu bán ba hào nhưng chưa bao giờ bán được món này. Anh ta định sau khi bán hết lô hải sản khô này, lần sau sẽ không nhập nữa.

 

Lục Ngọc mua một túi, còn mua hai quả trứng gà, rồi mua thêm mười đôi đũa tre dùng một lần, một hào một bó nhỏ.

 

Dùng bát đũa ở ngoài Lục Ngọc thì thấy không sao, nhưng những chiếc đũa kia đã cũ mèm, sắp đóng mốc rồi, chẳng biết đã dùng qua bao nhiêu năm. Lục Ngọc đành mua đũa mới cho yên tâm.

 

Mua nhiều đồ như vậy mà vẫn chưa hết năm hào, Lục Ngọc tự thưởng riêng cho mình hai hào. Nơi này cũng có bán nước cam, hai hào một chai, là sản phẩm của xưởng nước ngọt trong huyện, có vị chua chua ngọt ngọt rất đưa miệng.

 

Lục Ngọc không nỡ mua, vì nhớ cung tiêu xã của Phó Cầm Duy có bán, giá chỉ một hào. Cô thân là người nhà của nhân viên, có thể hưởng thụ giá ưu đãi này, dĩ nhiên không nỡ mua thứ nước ngọt đắt đỏ bên ngoài.

 

Lục Ngọc ôm đồ về, những người ở quán bánh quẩy chiên bên đường nhìn thấy, liền nói bóng nói gió: “Đồ nhà quê rặt!”

 
TruyenLau
Những người ở đó đều là khách hàng của anh ta. Nếu mọi người đi nấu mì, anh ta còn bán buôn kiểu gì?

 

Anh ta nghiêng đầu nói nhỏ với người khác, quả thực không tiện truy cứu, thôi thì thêm chuyện không bằng bớt chuyện.

 
TruyenLau
Lục Ngọc hoặc nhẫn nhịn cho qua, hoặc làm cho ra lẽ.

 

Chỉ có hai con đường như vậy, ai ngờ Lục Ngọc lại chẳng chọn cách nào trong hai cách ấy. Mấy vị trưởng thôn và đại biểu vẫn đang vây quanh sạp bánh quẩy, đã lâu như vậy mà vẫn chưa mua, rõ ràng là tiền trong túi không đủ dư dả.

 

Chủ sạp bánh quẩy ra sức chiên, muốn để mùi thơm lừng khiến bụng dạ bọn họ cồn cào thèm thuồng, để họ không thể không mua. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Lục Ngọc nói: “Mấy chú mấy bác, trưởng thôn của chúng cháu gọi các chú các bác kìa. Đi thôi, đi thôi.” Nói rồi kéo mấy vị khách đang chần chừ trước mặt chủ sạp bánh quẩy đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Mấy vị trưởng thôn này vừa muốn ăn lại vừa tiếc tiền, nhìn cô gái ôm hai cuộn mì vắt, còn có gì mà không hiểu. Mì vắt nấu được nhiều, chắc chắn hai người không thể ăn hết.

 

Lập tức cười phá lên: “Lão Vương hào phóng như vậy từ khi nào thế không biết!”

 

“Đổi tính rồi.” Nói đoạn, họ cười ha ha rồi đi theo Lục Ngọc.

 

Chủ sạp bánh quẩy tức đến điên người.

 

Anh ta không nhịn được, quát tháo Lục Ngọc: “Con nhỏ kia, làm cái gì vậy! Kéo khách từ sạp của tôi đi, có biết chút quy tắc gì không hả?”

 

Gã chủ sạp bánh quẩy này vừa mập vừa xấu, giọng nói lại oang oang. Anh ta gào thét ngoài hội trường như vậy cũng khiến những người bên trong phải chú ý mà đi ra.

 

Lục Ngọc nói: “Họ chưa mua mà đã thành người của anh rồi ư? Anh là thổ phỉ à? Ép mua ép bán, không phải trong huyện đang rầm rộ diệt trừ các tệ nạn xã hội sao, loại người như anh mà vẫn được thả ra ngoài, quả thực là làm xấu mặt cả huyện!”

 

Lục Ngọc chưa từng cãi thua ai bao giờ. Một người có thể đấu khẩu mấy chiêu với mấy bà buôn bán đáo để ở nông thôn thì quả thật không sợ loại người ngang ngược, hống hách như gã này.

 

Gã chủ sạp cậy mình là người trong huyện nên rất có cảm giác tự tôn, chưa từng xem trọng người nông thôn, cộng thêm anh ta còn là cán bộ của một đơn vị liên quan, trưởng thôn của những làng xã này thấy anh ta đều phải niềm nở khách sáo. Có lẽ vì đã quen thói ngang tàng bấy lâu, nên gã quên mất rằng mình cũng có thể bị mắng c.h.ử.i lại.

 

Trưởng thôn Vương cùng mọi người đi ra, nói: “Lục Ngọc, lại đây, chúng ta không đứng chung chỗ với hạng người thiếu giáo d.ụ.c như thế.”

 

Mấy vị trưởng thôn được Lục Ngọc mời tới ăn cơm, thấy cô bị gã chủ sạp bánh quẩy này ức h.i.ế.p liền cảm thấy bất bình thay, lần lượt lên tiếng: “Sao nào, chúng tôi muốn mua thì mua, không muốn mua thì thôi, có ảnh hưởng gì tới chú mà chú làm mặt nặng mày nhẹ?”

 

“Đúng là thấy người là nhăm nhe móc túi. Chú còn dám ức h.i.ế.p một cô gái à? Đúng là không phải người.”

 

“Chứ gì nữa, người ta là phần tử tiên tiến của làng đấy. Chú còn vênh váo hếch mũi lên trời? Người ta tiên tiến hơn chú không biết bao nhiêu lần đâu!”

 

Những trưởng thôn này khi giáo huấn người khác thì xem ai bản lĩnh hơn, tới huyện thì đã thu liễm một chút. Bây giờ nhìn thấy gã chủ sạp bánh quẩy này lại ức h.i.ế.p một cô gái, mà cô gái ấy vì mời họ ăn cơm nên mới bị chửi, lập tức họ thống nhất chiến tuyến, đồng lòng đứng về phía Lục Ngọc.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu