Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 105

 

Các cán bộ công an xung quanh đều biết bà ta ương bướng, nhưng không ngờ lại cứng đầu đến mức này. Thấy Lưu Đại Ca là một người con hiếu thuận, chẳng phải đây là đẩy người hiền lương vào chỗ c.h.ế.t sao?

 

Hơn nữa, vốn dĩ là chuyện do bà ta gây ra, nếu ngay từ đầu bà ta biết giữ mồm giữ miệng, đâu đến nỗi này.

 

Mặc kệ trong lòng bà ta phản kháng giãy giụa thế nào, với tội phá hoại tài sản công và hành hung cán bộ công an, bà ta bị phán hai năm lao động cải tạo.

 

Vào đến trại cải tạo rồi, còn ai chịu nổi cái trò khóc lóc giãy giụa này của bà ta nữa.

 

Lúc bà Lưu bị dẫn đi, bà ta mới thực sự biết sợ. Vừa cầu xin tha thứ, muốn chuộc tội, vừa muốn quỳ xuống dập đầu nhưng tất cả đã quá muộn.

 

Bà ta bị xe chuyên dụng chở thẳng đến trại cải tạo.

 

Lục Bình xuất viện về nhà họ Lục, đứa bé cũng được đổi sang họ mẹ, không còn mang cái tên tủi nhục kia nữa. Trong nhà đặt cho bé cái tên Lục Bảo, tuy nghe mộc mạc nhưng chất chứa biết bao hy vọng của các bậc trưởng bối.

  TruyenLau.com

Hy vọng cô bé có thể khỏe mạnh lớn lên, không phải phận con gái hẩm hiu, mà là báu vật trời ban.

 

Cha mẹ nhà họ Lục tổng cộng có ba người con gái, giờ ngay cả cô con gái út Lục Ngọc cũng đã kết hôn, trong nhà trở nên trống trải. Hai vợ chồng họ cứ thấy cô quạnh. Bây giờ thì tốt rồi, con gái lớn dẫn theo cháu gái về.

  TruyenLau

Căn nhà nhỏ bé lại ngập tràn hơi ấm.

 

Trước đây nhà họ Lục sống khép kín trong thôn, ít ai để ý tới, nhưng giờ đây mọi người nhìn thấy hai vợ chồng họ có thể đứng ra bảo vệ đứa con gái đã xuất giá, đều tấm tắc khen ngợi.

 

Biết Lục Bình ở bên ngoài chịu nhiều tủi nhục, lần này cô quay về không ít các thím trong thôn đều đến thăm hỏi, có người biếu tiền, có người cho chút đồ dùng, dù ít dù nhiều cũng là tấm lòng thơm thảo. TruyenLau

 

Dân làng đều đến, nhưng mọi người lại chẳng thấy ai bên nhà bà nội Lục xuất hiện.

 

Thật đúng là bà con xa không bằng láng giềng gần.

 

Vốn dĩ cha mẹ của Lục Kiều ở trong thôn cũng là gia đình có tiếng tăm, nhưng từ sau khi xảy ra chuyện đổi dâu, nhà họ liên tục gặp phải những chuyện tai tiếng khó coi, đ.á.n.h mất bao công sức tạo dựng quan hệ bấy lâu nay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cuộc sống của Lục Ngọc với Phó Cầm Duy ngày càng viên mãn, bây giờ ngay cả người mai mối cũng chẳng dám giới thiệu đối tượng cho Lục Kiều. Trong thôn càng thêm thích đem hai chị em ra so sánh.

 

Vốn dĩ vẫn nghĩ Lục Ngọc không môn đăng hộ đối với Phó Cầm Duy, nhưng qua những sóng gió vừa rồi, họ đã thay đổi suy nghĩ. Có lẽ trước đây Lục Ngọc chỉ không bộc lộ tài năng mà thôi.

 

Nếu không nhờ cái miệng lưỡi khéo léo này, cô đâu thể còn giữ đến bây giờ, có lẽ đã sớm bị người ta rước về rồi.

 

Hiện tại, Lục Ngọc đang đứng ra lo liệu một việc lớn ở nhà họ Phó. Món cổ vịt kho đã bán được mười ngày. Dù sao thì cung tiêu xã cũng đông khách, bán chạy hơn nhiều so với việc Lục Ngọc tự ra chợ nhỏ bán lẻ!

 

Đã đến kỳ thanh toán mười ngày, cô phải chia tiền lãi cho các chị dâu và mẹ chồng.

 

Tuy Lục Ngọc về làm dâu nhà họ Phó chưa lâu, nhưng giờ đây không ai còn dám coi thường cô nữa.

 

Hôm nay, cả nhà họ Phó tập trung lại, háo hức chờ chia tiền.

 

Mỗi người trong nhà đều góp ba mươi đồng làm tiền vốn. Cứ mười ngày, tiền lãi sẽ được chia một lần. Nếu ai không muốn làm nữa, có thể rút phần vốn đã góp.

 

Nhà họ Phó vẫn sống chung, mọi tiền nong đều do bà Tiêu Thái Liên giữ. Tiền riêng trong tay các anh chị dâu không nhiều. Ba mươi đồng vốn ban đầu đã gần như vét sạch túi họ, như chị cả Phó còn phải về nhà mẹ đẻ vay mượn thêm mới đủ.

 

Trước đây, khi Lục Ngọc mới bắt đầu bán hàng, mọi người chỉ góp vốn nhỏ. Giờ đây, lượng hàng nhập về đã gấp đôi, lại có thêm kênh phân phối là cung tiêu xã, nên ai nấy đều mạnh dạn dốc tiền vào. Mỗi ngày làm việc ở hợp tác xã xong, họ lại vội vã về nhà bắt tay vào rửa ráy, sơ chế nguyên liệu…

 

Tuy vất vả là vậy, nhưng chẳng ai dám than phiền nửa lời.

 

Dân làng vốn chất phác, chịu khó, chỉ mong kiếm thêm đồng ra đồng vào, tiếc là chẳng mấy khi có cơ hội.

 

Lục Ngọc có riêng một cuốn sổ con, ngày nào cũng cặm cụi ghi chép, tính toán. Phó Cầm Duy chưa từng nhúng tay vào, mọi khoản thu chi đều do một tay Lục Ngọc quán xuyến. Hôm nay, Lục Ngọc lấy cuốn sổ ra, từng khoản nhập hàng mỗi ngày, mua sắm gia vị ra sao, đều được ghi chép rành rọt.

 

Trừ tiền vốn đi, số còn lại mới chính là tiền lời của mọi người.

 

Lục Ngọc nói: “Mười ngày qua, chúng ta tổng cộng kiếm được hai trăm tám mươi lăm đồng.” Lời vừa dứt, tất cả mọi người trong phòng đều sững sờ, há hốc miệng kinh ngạc. Số tiền ấy còn nhiều hơn họ tưởng tượng gấp bội.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu