Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 328

 

--- Thơm ngon đến giọt cuối cùng ---

 

Một xiên thịt bé tí, có khi chỉ hai miếng đã hết veo. Ai nấy đều chăm chú vây quanh lò, mắt dán chặt vào những xiên thịt đang nướng, Lục Ngọc cứ thế thoăn thoắt nướng hết lượt này đến lượt khác.

 

Mỗi lần nướng ra, nhanh chóng được chia hết. Sau khi nướng ba bốn nắm, Phó Cầm Duy không thể cầm lòng được nữa, vội vàng nói với Lục Ngọc: “Để anh nướng cho em.”

 

Là con nhà nông, từ nhỏ anh đã quen với việc nướng ếch, nướng khoai ngoài đồng, nên khả năng nắm giữ độ lửa cũng không tồi.

 

Phó Cầm Duy rất nhanh cũng quen tay, tuy không ngon bằng Lục Ngọc làm.

 

Nhưng trải qua điều chỉnh, hương vị của lần thứ hai đã tốt hơn rất nhiều.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Mặc kệ ngon hay không, chỉ cần thịt chín, vừa nướng ra đã hết veo trong chớp mắt.

 
TruyenLau
Lục Ngọc tranh thủ, đưa cho người mẹ nuôi của Phó Chi một nắm nhỏ. Cô nói với mẹ Lục và Phó Chi: “Hai người cứ ăn đi, đây là phần đặc biệt nướng mềm cho hai người đấy.”

 

Phó Chi vốn muốn nói không ăn, nhưng ngửi thấy mùi thơm này, mũi cũng nhúc nhích không ngừng.

 

Mẹ Lục ở bên cạnh nói: “Con bé này đúng là có hiếu!” Website TruyenLau.com

 

Phó Chi cũng thấy xúc động đôi chút, Lục Ngọc lại múc thêm cho họ một bát cháo nóng hổi.

 

Quả nhiên là khi ăn thịt xiên nướng kèm theo cháo, chẳng còn thấy ngấy ngán chút nào.

 

Phó Chi mỉm cười nói: “Chị đây đúng là được nhờ con gái nuôi rồi đó.”

 

Mẹ Lục liền đáp: “Em cũng được hưởng phúc của con bé Lục Ngọc.” Hai người cứ thế rôm rả chuyện trò.

 

Sau khi Lục Ngọc vừa bước ra ngoài, Lưu Bàng đã lập tức hỏi: “Còn thịt không? Ngon quá chừng, cả chậu đầy ắp mà chẳng mấy chốc đã hết nhẵn rồi.”

 

Ai nấy đều như hổ đói, nhưng Lưu Bàng là người ăn khỏe nhất, một mình anh ta đã chén gọn hơn hai mươi xiên.

 

Cứ như thể vẫn chưa lót dạ xong, anh ta hận không thể nuốt chửng cả con heo.

 

Lục Ngọc cười nói: “Còn chứ! Các anh muốn thịt bò hay thịt dê đây?”

 

“Đều được cả! Thịt bò có cái ngon riêng của thịt bò, thịt dê cũng có cái ngon riêng của nó.” Lưu Bàng nói câu này khiến mọi người bật cười theo, nghe thật có lý.

 

Lục Ngọc liền quay vào bếp, thái đầy một chậu thịt dê, rồi lại thái thêm một chậu thịt bò nữa.

 

Chị ba Phó và chị hai Phó cũng tới phụ một tay.

 

Khi đang tay làm, từ ngoài ngõ, đã thấy một người đi tới, vừa đi vừa nói vọng vào: “Mùi thơm bay ra từ nhà mấy đứa thơm nức mũi. Sao ngày nào cũng ăn gì mà ngon dữ vậy?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đó chính là ông hàng xóm của Lục Ngọc.

 

Tiêu Thái Liên đang ăn thịt xiên, kèm theo một củ tỏi tép, liền mời: “Chú cũng ăn một chút nhé?”

 

Ông hàng xóm nuốt nước bọt. Thời này đồ ăn vốn đã đắt đỏ, càng đừng nói là thịt thà, người còn giữ chút tự trọng sẽ không dễ dàng ăn uống ở nhà người khác. Ông ta nói: “Tôi chỉ ghé qua xem thử thôi, ha, thật khéo ăn khéo uống quá chừng.”

 

Trong lòng ông ta thầm ghi nhớ kiểu dáng cái lò nướng này, tính toán về nhà hỏi han xem sao, biết đâu họ cũng đúc được một cái.

 

Nhìn dáng vẻ mọi người ăn tới mỡ màng đầy miệng, ông ta lại do dự. Nếu làm ngon thật, ăn một bữa mà tốn mấy cân thịt như vậy thì ông ta không nỡ.

 

Nhưng ngửi thấy thơm lừng, lại chẳng kìm lòng nổi: “Đợi năm sau chăm chỉ làm ăn một năm, sau đó chúng tôi cũng sẽ ăn thịt xiên nướng!” Trước đây mọi người đều chưa từng nghĩ rằng có thể dùng que xiên thịt mà nướng lên ăn như vậy.

 

Vừa nhìn thấy những xiên thịt bóng lưỡng mỡ màng kia là đã biết chắc chắn ngon tuyệt!

 

Tiễn ông hàng xóm về, cả bọn lại ăn uống càng thêm vui vẻ.

 

Bữa thịt xiên nướng này của Lục Ngọc ngon tới mức mọi người đều mê mẩn.

 

Đặc biệt phải kể tới Lưu Bàng, anh ta ăn ghiền đến nỗi không thể dứt ra.

 

Lần trước ăn lẩu anh ấy không tới, lần này ăn thịt xiên nướng thì anh ấy ăn nhiều nhất.

 

Lưu Bàng nói: “Lần sau để tôi mua thịt, chúng ta lại ăn tiếp.” Trước đây anh ấy cũng từng ăn thịt dê và thịt bò, nhưng chưa bao giờ được ăn ngon như vậy.

 

Lục Ngọc cười bảo: “Cái này anh cũng có thể tự làm ở nhà mà!” Gia vị của xiên nướng cũng chỉ vỏn vẹn mấy thứ gia vị thông thường ấy thôi, chỉ cần thịt tươi ngon, nướng kiểu gì cũng sẽ thơm lừng.

 

Lưu Bàng lại kiên trì đáp: “Không được đâu, không có tay chị làm thì đâu có cái hương vị đặc biệt ấy.” Anh ấy cảm thấy bọn người bán hàng rong, mở quán lèo tèo kia, đồ giống nhau đều không làm ngon bằng Lục Ngọc.

 

Nên thôi, anh ta chẳng ham hố tự làm.

 

Lục Ngọc cười nói: “Vậy được, lần sau chúng ta sẽ nướng đùi dê.” Con dê mua từ chỗ Lưu Bàng lần trước không phí một chút nào, xương thì để nấu canh, thịt thì xiên nướng, hay làm lẩu, đằng nào cũng có cách để tận dụng.

 

Nhưng đùi dê nướng thì mất công hơn xiên thịt nướng, sau khi đặt đùi dê lên lò, phải nhóm lửa nướng ít nhất hai tiếng đồng hồ.

 

Anh hai Phó nghe vậy, nói: “Năm nay nhà mình đúng là được hưởng phúc lộc không nhỏ!” Từ khi chú tư lấy con bé Lục Ngọc, cả nhà cứ thế mà được ăn ké bao nhiêu là món ngon vật lạ.

 

Lục Ngọc có đồ ngon, đều sẽ nghĩ tới họ.

 

Cha Lục cũng chưa từng được ăn nhiều món ngon như vậy.

 

Món lẩu lần trước khiến ông ăn không thể ngừng được, thịt nướng lần này càng hợp tâm ý của ông hơn.

 

Hơn nữa, sau khi ăn xong, ông còn ngồi cùng mấy anh em họ Phó trong nhà uống chút rượu.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu