Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 253

 

Hừ, không thể nào để cái lũ hậu bối ấy lấn lướt lên đầu bà như vậy được! Chẳng phải chỉ là mổ một con heo thôi sao? Nhà bà đây cũng đâu có thiếu thốn gì!

 

Tin nhà Lục Ngọc sắp mổ heo, chỉ trong chốc lát đã bay khắp đầu thôn cuối xóm.

 

Hồi trước Tiêu Thái Liên từng tuyên bố rằng, sau khi mổ heo sẽ thiết đãi cả thôn một bữa lẩu thịnh soạn.

 

Lần mổ heo này, mục đích chính là để ăn mừng tân gia cho Lục Ngọc.

 

Căn nhà cũ của nhà họ Thẩm đã được dọn dẹp tươm tất, chỉ chờ ngày lành tháng tốt là có thể dọn vào ở.

 

Cái chuyện dọn nhà lại còn mổ heo đãi khách linh đình thế này, Lục Ngọc đúng là người đi tiên phong.

 

Thế nhưng, chuyện này lại chẳng có ai lấy làm ghen tỵ với cô. Ai bảo cha mẹ cô khéo léo nuôi được đàn heo béo tốt, lại thêm nhà chồng cô hết mực yêu thương, tự nguyện lo toan cho cô mọi bề.

 

Chuyển nhà đến, trong nhà thiếu thốn rất nhiều thứ, Lục Ngọc liền ra thị trấn mua sắm một ít đồ dùng gia đình.

 

Cô thưa với bà Tiêu Thái Liên một tiếng, thấy bà cũng vui ra mặt: “Được, cứ bảo thằng Cầm Duy đi cùng con.”

 

Nhìn thấy đôi vợ chồng trẻ ân ái, bà cũng vui lây.
Website TruyenLau.com
 

Dạo này Phó Cầm Duy bị thương ở nhà, bà Tiêu Thái Liên nhìn thấy rất rõ, hai đứa như hình với bóng, chẳng rời nhau nửa bước.

 

Lục Ngọc ở bên cạnh gọi Phó Cầm Duy, vừa hay anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh đen đã bạc màu, rõ ràng là chiếc áo quá đỗi bình thường, nhưng Phó Cầm Duy vốn anh tuấn, khí chất hơn người, mặc vào lại cứ như tài tử điện ảnh.
TruyenLau.com
 

Lục Ngọc nhìn tới gò má ửng hồng, lập tức quên béng chuyện mình gọi anh làm gì.

 

Phó Cầm Duy nói: “Mấy người đi núi về bảo, trên núi có cây sơn trà dại, em muốn ăn không?”

  TruyenLau.com

Lục Ngọc nghe xong liền ứa nước miếng, sơn trà dại là đặc sản bản địa, chua chua ngọt ngọt, có thể dùng để làm mứt và ngâm chua.

 

Đợi khi ăn không có khẩu vị, nhấm một quả là tiêu cơm thuận khí, đúng là thứ thực phẩm bổ dưỡng. Lục Ngọc lập tức thay đổi ý định, nói với Phó Cầm Duy: “Vậy chúng ta mau đi hái thôi.”

 

Người trong thôn lên núi đều lập bè kết nhóm. Một khi có quả ngon gì, chưa tới hai ngày đã bị hái sạch bách.

 

Phó Cầm Duy ừm một tiếng, cùng cô lên núi.

 

Lục Ngọc còn tìm một cái làn mây tre từ trong nhà.

 

Sau khi leo lên núi, quả nhiên nhìn thấy rất nhiều người đang ở đó hái sơn trà.

 

Sơn trà dại đỏ mọng, quả nhỏ, mùi vị thơm ngon, rất nhiều người đều vừa hái vừa ăn. Sau khi hái xuống một quả, tiện tay lau qua loa lên người, tách ra ném vào trong miệng, có chua có ngọt.

 

Lục Ngọc chọn hái những quả lớn, trông tươi tắn. Quả ở đây rất nhiều, rất nhanh đã hái được nửa làn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phó Cầm Duy hái được cũng bỏ vào trong làn của Lục Ngọc.

 

Mấy người bên cạnh nhìn họ, lộ ra nụ cười ý nhị, còn ở bên cạnh ồ lên: “Dô dô dô, chú sinh viên đại học của chúng ta cũng biết cưng vợ rồi đấy chứ!”

 

“Nói gì vậy, cậu ấy biết thương vợ xưa nay mà.”

 

Gò má Phó Cầm Duy hơi nóng bừng, mấy người bên cạnh thấy anh ngượng ngùng, càng muốn trêu chọc.

 

Lục Ngọc kéo tay Phó Cầm Duy đi tới chỗ ít người hái hơn.

 

Mọi người nhìn thấy, càng thêm tấm tắc khen ngợi, Lục Ngọc còn biết che chở chồng nữa.

 

Quả trên núi nhiều, rất nhanh đã hái đầy một làn, sau cùng trên cây vẫn còn rất nhiều. Lục Ngọc nghĩ hôm nay lên núi một chuyến không dễ dàng, dứt khoát bảo Phó Cầm Duy lấy áo khoác, đựng thêm một ít về.

 

Đợi khi hai người xuống núi, Lục Ngọc xách làn, Phó Cầm Duy cầm chiếc áo khoác đó, đựng đầy quả mà về nhà.

 

Mùa thu, trên núi toàn là hoa dại rực rỡ muôn màu, muôn hình muôn vẻ.

 

Lục Ngọc ngắm nghía mấy lần.

 

Hoa dại trên núi mọc lan khắp nơi, trông rất khỏe khoắn. Sau đó vừa quay đầu lại, phát hiện Phó Cầm Duy biến mất, cô gọi anh mấy lần, anh mới từ bên kia đi ra, trên tay còn hái một bó hoa nhỏ, đưa cho cô.

 

Lục Ngọc chỉ cảm thấy trái tim mềm yếu như bị một bàn tay vô hình khẽ khàng chạm vào, má ửng hồng.

 

Trái tim đập rộn ràng.

 

Phó Cầm Duy thấy cô thích, thỉnh thoảng nhìn thấy đóa nào đẹp sẽ hái thêm vài đóa gài vào.

 

Hôm nay người đi lên núi hái quả dại cực nhiều, nhìn thấy họ xách làn, trong tay còn có hoa.

 

Mấy người xuống núi cười tươi rói nói với bà Tiêu Thái Liên: “Xem kìa, con dâu với con trai chị bây giờ đã lớn ngần này rồi, còn giống như trẻ con, hái hoa chơi nữa!”

 

Bà Tiêu Thái Liên nói: “Bọn trẻ bây giờ ưa mấy thứ đó mà.”

 

Mọi người nghe xong, vội cười nói: “Hoa thì ai mà chẳng thích, chỉ là chúng tôi không có ai hái hoa cho thôi.”

 

Bà Tiêu Thái Liên cười mắng yêu: “Thế này mà cũng ghen tị, sau này tôi hái cho cô, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”

 

Người trong thôn nói: “Không cần thím hái, tôi muốn chồng tôi hái cơ.”

 

“Chao ôi, cô nàng này đâu phải thèm hoa, cô là thèm có người thương!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu