Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 202

 

Ban đầu, trưởng thôn bảo mọi người đi học chỉ là muốn họ không có thời gian rảnh rỗi, đỡ sinh chuyện, phá phách lung tung.

 

Nhưng thôn Đại Vũ đã được lãnh đạo cấp huyện chú ý. Cứ dăm ba hôm, cán bộ huyện lại ghé thăm dò hỏi. Nghe nói họ bắt đầu mở lớp xóa mù chữ cho nông dân, ra sức ủng hộ, còn không ngớt lời khen trưởng thôn có giác ngộ cao.

 

Trưởng thôn được khen nên rất vui, bèn khoe khoang với cấp trên ở huyện.

 

Bây giờ mọi người lại không muốn học nữa, chẳng phải đang vả mặt ông ta sao.

 

Ông ta đã lỡ buông lời khoe khoang rồi.

 

Người dân trong thôn thấy trưởng thôn không vui, vội vàng lựa lời nói tránh, sợ bị ông ghi thù trong lòng.

 

Sau một hồi làm ầm ĩ như vậy, tỉ lệ đến lớp đã cao hơn một chút.

 

Chị Lý suốt ngày ở bên ngoài lải nhải chuyện này chuyện kia không hay về Lục Ngọc.

 

Trưởng thôn còn đặc biệt gọi chồng của chị ta tới: “Bảo con Lý bớt lời đi một chút, đừng có gây sự hoài. Lục Ngọc là người do tôi đề cử, nếu có gì bất mãn thì cứ đến tìm thẳng tôi mà nói.”
Website TruyenLau.com
 

Chồng của chị Lý cũng biết vợ mình đã đắc tội với cán bộ, vội vàng cười xun xoe nói: “Con người cô ấy không có ý xấu gì đâu ạ, chỉ là miệng mồm không được khéo léo thôi. Cháu về nhất định sẽ nói cô ấy, thủ trưởng đừng chấp nhặt làm gì.”

 
Website TruyenLau.com
Trưởng thôn hừ một tiếng: “Làm gì cũng không xong, gây sự thì giỏi!”

 

Chồng của chị Lý ở chỗ trưởng thôn cười lấy lòng xong, về nhà liền hung hăng giáo huấn vợ một trận ra trò.

 

“Có phải cô ngốc không? Lục Ngọc người ta bây giờ là cán bộ thôn, cô lấy gì mà đi lấy trứng chọi đá với người ta?”
Website TruyenLau.com
 

Sở dĩ con Lý ra mặt chống đối Lục Ngọc như vậy là vì chồng mình lỡ khen cô ta mấy câu, chị ta liền đ.â.m nghi ngờ, cho rằng chồng mình có ý tơ tưởng Lục Ngọc.

 

Cái tính đa nghi này đã ăn sâu vào m.á.u chị ta từ lâu, giờ chỉ cần nhắc đến Lục Ngọc là y như rằng chị ta bùng nổ ngay lập tức: “Được thôi, anh cứ bênh vực cô ta đi!”

 

Cái giọng điệu này thật khó chịu, chồng chị ta cũng phát cáu: “Cái gì mà tôi bảo vệ cô ta chứ? Lục Ngọc là cán bộ thôn, cần anh ta bảo vệ chắc!”

 

“Cái con người cô làm việc gì cũng thích hắt nước bẩn lên đầu người khác.”

 

Chị Lý đáp: “Chẳng phải chỉ vì thấy người ta xinh đẹp hay sao, anh có ra sức bảo vệ thế nào thì người ta cũng đâu phải của anh. Đàn ông các anh, chẳng có đứa nào nên hồn cả!”

 

Chồng chị ta nghe vậy, bực mình nói: “Hình như cô bị điên rồi đó, thích làm gì thì làm, không muốn sống ở đây thì cút về nhà mẹ đẻ mà ở!”

 

Chị Lý thấy chồng mình thật sự nổi giận, cũng không dám chọc giận thêm nữa, bèn lủi vào phòng bắt đầu hờn dỗi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



 

Lớp bổ túc văn hóa này đã học được hơn một tháng, phần lớn mọi người chẳng biết thêm được là bao nhiêu chữ, vả lại, ai nấy đều có thể tự tra từ điển, khi gặp chữ không biết, tra xong cũng tự biết cách đọc.

 

Ông cụ trong thôn gọi Lục Ngọc lại, hỏi dò: “Này cô bé, tôi nghe người ta đồn thổi là sau này trong thôn mình sẽ đặt mua báo dài hạn có phải không? Thật vậy sao?”

 

Mọi người bên ngoài thì đồn đại ầm ĩ, nhưng từ đầu tới giờ chưa có ai đứng ra xác nhận.

 

Lục Ngọc khẳng định: “Dạ, là thật đấy ạ!” Quả thật, đề nghị đặt báo này chính là do cô đề xuất.

 

Trưởng thôn cũng thích đọc báo, nhưng những tờ báo ông mua về từ sạp báo đa phần đều đã là báo cũ, hết thời sự.

 

Trưởng thôn rất muốn đặt mua báo nhưng lại không biết cách.

 

Việc đặt mua báo trong thời buổi này vô cùng rắc rối, phải viết thư đặt mua, sau đó gửi tiền vào ngân hàng. Khi thủ tục hoàn tất, mỗi kỳ họ sẽ gửi báo về tận nơi.

 

Lục Ngọc nhất định phải đọc báo, bởi cô biết rõ thập niên 80 là thời kỳ biến động khôn lường, mỗi giây mỗi phút đều có thể có chính sách mới ban hành.

 

Ý nghĩ này bỗng chốc trùng khớp với trưởng thôn.

 

Trưởng thôn vốn thích đọc báo, nay có người chịu khó đặt giúp, còn gì bằng!

 

Trước kia ông có ý định đặt báo, nhờ cậy người ở huyện, vậy mà còn bị họ buông lời trêu chọc mấy câu.

 

Báo chưa về đến nơi, trưởng thôn đã thông báo trước, bảo rằng ai muốn đọc cũng đều có thể đọc.

 

Tin này khiến bà con trong thôn vô cùng phấn khởi, bởi lẽ trong thôn chẳng mấy nhà có máy thu thanh.

 

Muốn biết tin tức bên ngoài đều phải dựa vào lời truyền miệng. Nay được đọc báo trực tiếp thì càng tiện lợi, hơn nữa, đọc báo nghe cũng ra vẻ người có học thức.

 

Có động lực này, tinh thần học chữ của mọi người càng thêm hăng hái.

 

Trong thôn, báo tuần được đặt với giá ba mươi hai tệ một năm.

 

Đây là loại sách báo cấp tỉnh.

 

Để đặt mua cũng lắm công phu, không hề dễ dàng chút nào.

 

Đương nhiên, cán bộ huyện cũng biết chuyện này, còn đích thân gọi điện cho trưởng thôn hỏi thăm. Sau khi có được câu trả lời chắc chắn, người ở huyện còn không ngớt lời khen họ thạo nghiệp vụ, nắm bắt nhanh nhạy.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu