Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 193

 

Lại có mấy bà thím đưa con cái đến bên cạnh trưởng thôn, nghe nói những lão giáo sư này sẽ ở lại làm một số công việc, tới lúc đó chắc chắn sẽ cần người giúp việc. Tuy những đứa trẻ này chưa từng được đi học, nhưng làm ruộng, làm một số việc vặt thì vẫn được. Để chúng tới học hỏi một chút cũng tốt. Tấm lòng cha mẹ nào cũng thế, không ít bậc phụ huynh đã nhen nhóm những tính toán nhỏ trong lòng.

 

Chất đất ở đây khá tốt, hơn nữa chính quyền huyện còn hứa sẽ đầu tư kinh phí. Mấy vị giáo sư lão làng không khỏi hừng hực khí thế, nán lại đây suốt một buổi, sau đó mới quay về.

 

Phải mất mấy chuyến xe mới đưa họ về đến viện nông học ở huyện lỵ kế bên.

 

Các đồng nghiệp ở viện nông học vây lấy họ, nóng lòng hỏi: “Thế nào rồi ạ?” Ai nấy đều dõi theo công việc này.

 

Lão giáo sư và Viện trưởng vừa dứt lời, năm người còn lại đều reo lên: “Vậy thì tốt quá!”

  TruyenLau

Quả thực là một cơ duyên hiếm có. Hiện tại họ đang nghiên cứu các loại cây trồng trái vụ, làm việc ở đó chắc chắn sẽ tốt hơn ở đây.

 

Công việc văn phòng thì cứ để lại đây. Còn ruộng thử nghiệm và khu nghiên cứu sẽ được đặt tại thôn Đại Vũ, từ nay họ sẽ phải chia làm hai ngả.

  TruyenLau

Chia hai ngả cũng được, chỉ cần không bị kẻ gian trộm cắp là tốt rồi!

 

Sau đó, lão Viện trưởng liền thảo ra một bản kế hoạch chi tiết. Họ được coi là đầu tư kỹ thuật, và bốn phần thu nhập hàng năm đều sẽ được quy về viện nông học.

 
Website TruyenLau.com
Giống cây và các nghiên cứu về sản lượng cao đều do họ cung cấp! Nói ra suy nghĩ này, mấy người họ vẫn có chút thấp thỏm.

 

“Bên đó có chịu đồng ý không nhỉ?” Người làm nghiên cứu sợ nhất là phải nhắc đến tiền bạc, trong lòng luôn có chút cảm giác ngượng ngùng khi mở lời.

 

Lão Viện trưởng nói: “Cứ thử xem sao, viện chúng ta quả thật quá eo hẹp.” Giờ đây nếu bên thôn đã có ý hợp tác, đương nhiên họ sẽ dốc hết toàn lực, nhưng cũng không thể cứ thế mà may áo cưới thay người khác được.

 

Ông ấy muốn thử xem sao, sau đó gọi điện thoại cho thôn Đại Vũ.

 

Lục Ngọc đã ở trong thôn đợi từ sớm, nhận được điện thoại lập tức hỏi: “Các vị đã bàn bạc thế nào ạ?”

 

Bên phía viện nông học nói rõ tỉ lệ chia hoa hồng.

 

Lục Ngọc lập tức đồng ý, bởi vì trước khi họ đưa ra đề nghị, cô và trưởng thôn đã sớm đoán trước những yêu cầu mà họ có thể đưa ra.

 

Vốn tưởng viện nông học hỗ trợ sẽ đòi chia năm năm, ai ngờ, các vị giáo sư viện nông học lại rộng lượng đến vậy, chỉ đề xuất tỉ lệ bốn sáu.

 

Lục Ngọc sảng khoái đồng ý, bên phía lão giáo sư cũng phần nào yên tâm. Sau đó báo cáo lên huyện, để chính quyền huyện xuất một bức thư mời chính thức.

 

Lục Ngọc lại một lần nữa vào huyện. Cô nhân viên trước kia từng xem thường Lục Ngọc, nay vừa thấy liền vội vàng niềm nở, cất giọng oang oang: “Ôi chao, em gái Lục Ngọc đấy ư? Lần trước, ngay cả lãnh đạo cấp trên còn nhắc đến em, đúng là một người phụ nữ tài giỏi chẳng kém gì đấng mày râu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đối xử với cô thân thiết như chị em vậy.

 

Bây giờ cô ta hoàn toàn không dám coi thường Lục Ngọc nữa.

 

Lại còn ở bên cạnh vuốt ve, nịnh nọt nói rất nhiều lời hay ý đẹp, sợ Lục Ngọc còn ghi hận chuyện cô ta đã thất lễ lần trước.

 

Lục Ngọc hỏi: “Lãnh đạo cấp trên đang ở đâu?” Cô đến để xử lý công việc.

 

Cô nhân viên lập tức nói: “Lãnh đạo cấp trên đang ở cùng chỗ với Cục trưởng Lý đó ạ.”

 

Lục Ngọc nghe xong, gật đầu.

 

Họ có những cách nhìn khác nhau đối với việc trồng rau củ quả trái vụ.

 

Vị lãnh đạo cấp trên đã quyết định, Cục trưởng Lý dẫu chẳng lấy gì làm hài lòng, nhưng cũng đành chịu. Nghe tin Lục Ngọc lại tìm đến, ông ta khẩy môi: “Chắc lần này biết khó mà rút lui rồi chứ gì, đám trẻ bây giờ cứ hay lanh chanh lẹ mắt!”

 

Vị lãnh đạo cấp trên cười nói: “Cứ để cô ấy vào đi, chúng ta cũng nghe thử xem sao!”

 

Sau khi Lục Ngọc bước vào, lần lượt chào hỏi hai vị lãnh đạo, rồi đưa ra một bản văn kiện.

 

Cục trưởng Lý cũng muốn xem, nhưng không thể vượt trên lãnh đạo cấp trên, chỉ đành quan sát phản ứng của vị lãnh đạo này.

 

Thấy vị lãnh đạo cấp trên rạng rỡ sắc mặt.

 

Cục trưởng Lý càng thêm tò mò, không biết Lục Ngọc đã đưa cho lãnh đạo cấp trên xem cái gì.

 

Vị lãnh đạo cấp trên xem xong liền tỏ vẻ kinh ngạc, chỉ trong một ngày, sao Lục Ngọc lại có thể thuyết phục được những lão già ương bướng của viện nông học đó chứ.

 

Lãnh đạo xem tài liệu cô báo cáo lên, cô ấy đề xuất tổng cộng hơn hai nghìn tệ tiền dự chi, bao gồm cả chi phí cho vật tư như cốt thép, bạt chống mưa – tất cả đều là những hạng mục cần được cấp phép mua sắm.

 

Khoản tiền này có phần nhỉnh hơn suy tính ban đầu của vị lãnh đạo cấp trên, nhưng may mắn thay vẫn nằm trong giới hạn thẩm quyền của ông. Nghĩ ngợi một lát, ông liền đặt bút ký tên.

 

Vị lãnh đạo cấp trên còn cười khen Lục Ngọc với Cục trưởng Lý: “Đúng là lợi hại!”

 

Sau đó, cô kể lại chuyện mình đã thuyết phục được lão giáo sư như thế nào để Cục trưởng Lý hay.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu