Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 302

 

Trong thôn mới bắt đầu trồng rau củ trái mùa, nhưng so với các huyện lỵ trên tỉnh mà nói, rau củ quả trái mùa đã không còn là chuyện mới mẻ gì nữa.

 

Chỉ là không ngờ họ cũng sẽ tới huyện mình để buôn bán. Chắc là họ đi mở đường, khiến những người khác nhìn vào mà nóng mắt.

 

Trong huyện này cũng đầy những người có bản lĩnh, đúng là ngọa hổ tàng long!

 

Chủ nhiệm phụ nữ nói: “Giá rau của họ còn rẻ hơn chúng ta những năm xu.” Đừng xem thường năm xu này, rau là món ăn hàng ngày, chỗ nào rẻ hơn thì dân mình sẽ mua ở đó thôi.

 

Cho dù rau chỗ họ quả thực không tươi non bóng bẩy bằng của mình, nhưng đối với người dân bình thường mà nói, cũng chẳng có khác biệt là bao, rau gì họ cũng ăn như thường.

 

Lục Ngọc cũng nhíu mày: “Cháu biết việc bán rau này không thể làm lâu dài, nhưng không ngờ thời gian lại ngắn như vậy.”

 

Chuyện bán rau này không phải là điều gì mới lạ, không chỉ riêng huyện họ. Việc họ bán chạy trong thời gian dài không tránh khỏi khiến người ta đố kỵ.

 

Nhưng bây giờ đã bị nhắm tới, ảnh hưởng rất lớn tới thôn họ.

 

Chủ nhiệm phụ nữ vô cùng sốt ruột: “Trưởng thôn mới mua khu đất mặt tiền bên đó, năm nay vừa mua đất vừa xây hai cái sạp lớn, đã tốn không ít tiền của thôn rồi.”

  TruyenLau

Đầu tư không hề nhỏ, nếu cuối cùng lại lỗ vốn thì làm sao giải thích với mọi người được đây?

 
TruyenLau
Lục Ngọc điềm tĩnh nói: “Họ bán của họ, chúng ta bán của chúng ta.”

 

Chủ nhiệm phụ nữ thở dài một hơi: “Đâu có chuyện tốt đẹp như thế, đã chịu ảnh hưởng rồi. Cứ đà này kéo dài, e là sẽ chẳng bán được bao nhiêu nữa đâu.”

 
Website TruyenLau.com
Bà ấy còn nói: “Tôi mới nói chuyện với trưởng thôn rồi, ông ấy cũng ngớ người ra, chẳng biết phải làm sao nữa.” Cứ như bị người ta dội một gáo nước lạnh vào đầu vậy.

 

Trong lòng Chủ nhiệm phụ nữ vô cùng lo lắng, bao nhiêu lời khó nói chẳng biết giãi bày cùng ai, bèn tìm đến Lục Ngọc, muốn cô gỡ rối tơ lòng giúp bà.

 

Lục Ngọc nói: “Vậy thì chúng ta cũng hạ giá theo, cũng giảm năm xu. Không thể cố giữ giá mà mất hết khách quen được.”

 

Năm xu lợi nhuận vẫn có thể chấp nhận được.

 

Việc trước mắt là phải giữ chân những khách hàng quen thuộc này.

 

Cùng một mức giá, rau củ của thôn họ tốt hơn, điều này bà con trong vùng đều hiểu rõ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Còn về những người ở tỉnh thành, họ không thể đ.á.n.h cuộc chiến giá cả với thôn mình được, bởi lẽ rau ở tỉnh vận chuyển đến đây, chi phí đi lại cũng rất cao. Còn rau củ của thôn mình là rau vườn, chi phí có thể giảm thấp tối đa.

 

Lục Ngọc nói: “Đây đều là chuyện không thể tránh khỏi. Cái sự làm ăn theo kiểu thị trường làm sao có thể không có cạnh tranh chứ?”

 

Chủ nhiệm phụ nữ thấy Lục Ngọc rất bình tĩnh, bà ấy cũng bớt lo lắng, không còn khấp khởi như trước nữa.

 

Bà ấy có chút hổ thẹn, rõ ràng tuổi mình lớn hơn Lục Ngọc rất nhiều, nhưng trong tình huống này, lại chẳng được điềm tĩnh như một người trẻ tuổi như cô.

 

Bà ấy nói: “Nghe cô nói vậy, tôi cũng thấy yên lòng phần nào.”

 

Bà ấy dễ mất bình tĩnh, có đôi lúc lại dễ nghĩ quẩn! Chẳng được vững vàng như Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc nói: “Sau này chúng ta còn phải biếu xén chút rau cho mấy vị lãnh đạo cấp trên nữa. Lần trước tặng rau đã lâu lắm rồi.”

 

Chủ nhiệm phụ nữ lập tức đồng ý, nói: “Được, cô còn dặn dò gì nữa không? Tôi sẽ đi sắp xếp ngay!”

 

Lục Ngọc nói: “Nhất thời cháu chưa nghĩ thấu đáo được hết mọi bề, để cháu nghĩ kỹ thêm đã.”

 

Mấy hôm nay Lục Ngọc hơi gầy đi một chút, bây giờ còn phải lo toan việc này, Chủ nhiệm phụ nữ lại có chút áy náy: “Bây giờ cô dưỡng thai quan trọng hơn.’

 

Lục Ngọc chợt nghĩ tới một chuyện khác: “Chúng ta còn có một cách khác để xoay sở, chính là bán sỉ! Giống như kiểu bán cho xưởng lò xo trước kia ấy.”

 

Lãi ít bán nhiều, tiền trao cháo múc, còn yên tâm hơn gấp bội bán lẻ.

 

Hơn nữa, khi đã làm nên chuyện lớn, người phải lo sốt vó sẽ là đối phương.

 

Chủ nhiệm phụ nữ nghe xong liền sáng mắt, nói: “Hay cho chiêu này, quả là 'rút củi đáy nồi'. Trước đây tôi chưa từng mảy may nghĩ đến.”

 

Chủ nhiệm phụ nữ hớn hở ra mặt: “Tôi đi báo với trưởng thôn ngay đây.”

 

Bây giờ rau củ trong thôn được mùa bội thu, chỉ sợ nhiều như vậy chẳng khéo lại ế. Vừa nói chuyện bán sỉ này, ngược lại khiến người ta mừng ra mặt.

 

Dù sao Chủ nhiệm phụ nữ cũng đã làm việc nhiều năm như vậy, trong lòng cũng có sẵn vài mối tính toán trong đầu. Giống như trước đây Trưởng thôn Bạch tha thiết muốn hợp tác với họ, đến lúc đó có thể bán sỉ cho ông ta, có thể bán bao nhiêu thì tùy vào tài xoay xở của ông ta.

 

Còn có các xưởng nữa, chỉ cần họ bàn bạc xong với những xưởng lớn này, những mối làm ăn nhỏ lẻ khác có thể để người khác bán.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu