Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 47

 

Lục Ngọc muốn xem thử ông ấy bán thứ gì, kết quả nhìn một cái là cổ vịt, cánh vịt, bao tử vịt. Trong lòng cô chợt vui mừng, vội hỏi: “Những thứ này bao nhiêu tiền?”

 

Ông lão này vừa bừng tỉnh sau cơn ngỡ ngàng, vốn đã không bán được hàng suốt quãng thời gian dài, thấy có người hỏi mua, ông ấy cũng không dám ra giá cao, chỉ thăm dò nói: "Mấy thứ này một hào rưỡi một cân, coi như hòa vốn chứ chẳng lời lãi là bao."

 

Lục Ngọc thấy đồ vẫn còn tươi rói, tổng cộng ba bốn chục cân vịt, liền mua hết.

 

Những người xung quanh ai nấy đều tấm tắc khen cô tốt bụng.

 

Cổ vịt, bao tử vịt, cánh vịt thường bị các xưởng chế biến bỏ qua, chẳng ai thèm lấy. Thế nhưng trong mắt Lục Ngọc, đây đều là những món đồ ngon, đã rất lâu rồi cô chưa được ăn.

 

Sau đó, cô lại đi mua một số gia vị. Lục Ngọc đặc biệt chọn loại ớt cay nhất.

 

Vừa hay trong kho của cung tiêu xã có một loại ớt vô cùng cay, mà người ta vẫn gọi là "ớt ma quỷ" sau này, được chủ nhiệm mang tới. Lúc bấy giờ, nó còn chưa được nhận biết là ớt ma quỷ, chỉ biết rất nhiều người mua về rồi lại chê cay quá mà đòi trả hàng.

 

Vì có quá nhiều người đòi trả, cung tiêu xã dứt khoát không bán nữa, đem tất cả cất vào trong kho.

 

Thấy Lục Ngọc tỏ vẻ thích thú, họ liền bán cho cô với giá đóng gói, hai tệ cho hai mươi cân, cứ thế mà bảo cô mua hết về nhà. Số tiền bán ra còn chẳng đủ bù vốn, vì vốn gốc phải tới mười tệ, lỗ ròng tám tệ liền. Nhưng dù vậy, chủ nhiệm cũng cảm thấy vui mừng, vì thứ ớt này không thể để quá lâu, cũ quá sẽ mốc meo mà phải vứt đi, có thể bán được là tốt nhất rồi.
TruyenLau
 

Lục Ngọc còn muốn mua thêm một số gia vị khác, chủ nhiệm cũng đều bán với giá gốc cho cô.

 

Vừa nãy cô đã dò hỏi, xung quanh đây có một cái chợ nhỏ tự phát, không có ai quản lý, bình thường người tới mua bán cũng rất đông đúc.

  TruyenLau

Ở thập niên 80 này, chưa có ai từng ăn qua những món như cổ vịt kho hay cánh vịt kho như sau này, đây chính là một cơ hội kinh doanh lớn.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Ngọc vừa ra tay đã mua sạch cổ vịt của ông lão, tính toán quay về chuẩn bị đồ đạc để bán.

 

Thế nhưng mỗi ngày cứ vác vác đi đi lại lại như thế này thật quá cực nhọc, nếu có chiếc xe đạp thì tốt biết mấy.

 

Trong cung tiêu xã có một chiếc xe đạp sườn ngang màu xanh lam, được bày ở đó trông vô cùng nổi bật.

 

Lục Ngọc ngắm nhìn nó không rời mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chiếc xe đạp này tương đương với báu vật của cung tiêu xã vậy.

 

Rất nhiều người khi tới đây, nhìn thấy những món hàng sang trọng như chiếc đài thu thanh, hay chiếc xe đạp kia, ai nhìn cũng phải mê mẩn, không rời mắt nổi.

 

Phó Cầm Duy gọi Lục Ngọc tới phía sau, dường như đã nhìn ra cô thích xe đạp, nói: "Anh có một tờ phiếu xe đạp, đợi anh sẽ gắng gom góp thêm ít tiền nữa rồi mua cho em."

 

Thời này, phiếu xe đạp trân quý hiếm có, một tờ phiếu như thế này của anh có giá trị ngang với năm cân thịt heo và năm cân dầu đậu nành, nhưng anh không đổi, vẫn luôn cất giữ cẩn thận trong người. Chỉ là khoản tiền mua xe đạp thì vẫn còn phải tích cóp thêm.

 

Lục Ngọc do dự: "Chiếc xe đạp đó bao nhiêu tiền ạ?"

 

Hôm nay cô đã tiêu không ít, trong tay còn có hơn chín mươi tệ. Một chiếc xe đạp có thể cưỡi được tám đến mười năm, cũng rất đáng để đầu tư.

 

Phó Cầm Duy nói: "Ba trăm tệ."

 

Lục Ngọc bị cái giá này dọa cho giật mình. Hai mươi năm sau, khi kinh tế phát triển vượt bậc, một chiếc xe đạp cũng chỉ hơn hai trăm tệ mà thôi.

 

Thập niên 80 này, tiền bạc đáng giá như vậy, sao vẫn bán đắt thế không biết?

 

Thế nhưng rất nhanh Lục Ngọc cũng hiểu ra. Xe đạp vốn đã khan hiếm, cộng thêm kỹ thuật sản xuất thời đó còn hạn chế, nhiều phụ tùng lắp ráp đòi hỏi thợ lành nghề chế tạo. Bởi vậy, mua được một chiếc xe hoàn chỉnh như vậy, cả nhà đều có thể dùng được, hoàn toàn không sợ không bán được.

 

Thôn Đại Vũ của họ hơn một trăm hộ dân, nhưng chỉ vỏn vẹn chưa đầy năm nhà sở hữu được một chiếc xe đạp.

 

Quả thực chẳng khác gì chuyện gia đình nào có xe hơi riêng sau này, chẳng trách dù đắt đỏ đến thế vẫn có người cố gắng tìm mua cho bằng được.

 

Gương mặt nhỏ nhắn của Lục Ngọc có hơi nản chí, cô còn thiếu quá nhiều tiền.

 

Sau khi kết hôn, Lục Ngọc mới biết mỗi tháng Phó Cầm Duy đưa cho mẹ mười lăm tệ sinh hoạt, trong tay anh chỉ giữ lại vỏn vẹn năm tệ. Năm tệ thời đó quả là một khoản không hề nhỏ. Cũng chính vì thế, anh chị dâu anh mới không dám ý kiến gì về chuyện Lục Ngọc không tham gia làm đồng. Nếu không, chỉ dựa vào anh chị dâu chu cấp, họ đã sớm bất mãn ra mặt rồi.

 

Lục Ngọc nghĩ ngợi, xem ra việc kiếm tiền chủ yếu vẫn phải trông cậy vào cô.

 

Lục Ngọc nói khéo với Phó Cầm Duy: “Thế này nhé, tôi kho ít đồ mang tới bán, anh đẩy xe chở đồ giúp tôi, đợi tôi kiếm được tiền sẽ mua kem que cho anh.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu