Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 463

 

Mấy ngày qua, Từ Đại Nguyên ăn ngon ngủ yên, tiền nong đã đủ đầy, anh em trong đội cũng đều phấn khởi vì công trình đã hoàn tất.

 

Thế nhưng, giờ đây anh ấy lại bắt đầu lo lắng về chuyện bán nhà.

 

Tuy nhà ở đây tốt, nhưng vị trí không quá đắc địa.

 

Bèn bàn bạc với thím Từ: “Chúng ta cũng mua một căn ở đây đi.” Anh ấy là thầu công trình, sau khi hoàn thành công trình này, tiền công của anh và các anh em đã được quyết toán tám vạn tệ.

 

Anh ta đã nhận được khoản lớn, vừa hoàn công là có tiền tươi trong tay.

 

Thím Từ đồng ý.

 

Thực ra, họ xây nhiều nhà như vậy, bản thân những ngôi nhà này không có sức hấp dẫn gì đặc biệt đối với họ, chỉ là muốn mở hàng, lấy hên cho vợ chồng Phó Cầm Duy mà thôi.

 

Cả hai đều cảm thấy làm việc với anh ấy rất thỏa đáng, muốn kết tình giao hảo với anh.

  TruyenLau

Chuyện này, họ còn chưa nói với Phó Cầm Duy.

 

Phó Cầm Duy đã nói: “Khoảng thời gian này anh đã vất vả rồi, tôi dành tặng anh một căn nhà!”

  TruyenLau

Từ Đại Nguyên sốt sắng: “Không được đâu! Tôi sẽ tự bỏ tiền ra mua, cậu tuyệt đối đừng có cho không tôi!”

 

Phó Cầm Duy lại muốn biếu, nhưng cuối cùng không cưỡng lại được sự nài nỉ của Từ Đại Nguyên, đành chấp nhận chí ít cũng phải trả nửa giá, sáu nghìn tệ.

 
TruyenLau.com
Cho dù thế, Từ Đại Nguyên vẫn cảm thấy mình mang ơn Phó Cầm Duy, trong lòng không được yên, chỉ sợ nhà ở đây chẳng bán được.

 

Nhà còn chưa bắt đầu rao bán, nhưng Lục Ngọc và Phó Cầm Duy đều rất tự tin.

 

Sau này nơi này sẽ phát triển vượt bậc, một loại tài sản vững giá như nhà cửa thế này, thì nào có lý do gì lại không bán chạy chứ!

 

Công trình đã hoàn tất mọi hạng mục cuối cùng, đáng lẽ ra mọi người ai về nhà nấy.

 

Nhưng các công nhân lại không về, tìm Phó Cầm Duy bày tỏ nguyện vọng được tiếp tục theo anh làm việc.

 

Người quanh năm làm việc giống như họ, điều họ coi trọng nhất chính là được theo một ông chủ tốt.

 

Được ăn uống tử tế, được đối đãi chân thành, ai cũng muốn theo anh, không muốn đổi chủ nữa.

 

Từ Đại Nguyên sợ Phó Cầm Duy khó xử, bèn nói: “Đợi bán nhà rồi tính! Phần tình cảm này của các cậu, Phó tổng đã thấu hiểu tâm tình rồi!”

 

Thấy anh ấy nói như vậy, những người khác cũng không tiếp tục nài nỉ nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mới đầu Phó Cầm Duy xây nhà là muốn tự tay xây dựng một nơi chốn tiện nghi cho gia đình. Giờ đây, nhìn tòa lầu sừng sững vươn lên từ mặt đất, anh vẫn dâng trào cảm giác tự hào về thành quả của mình. Anh thầm nghĩ, sau này chuyên tâm vào kinh doanh bất động sản cũng là một hướng đi tốt.

 

Với chuyện bán nhà này, Lục Ngọc nói: “Giao cho em đi!”

 

Nghề nào cũng có chuyên môn riêng, việc bán nhà cứ giao cho em! Phó Cầm Duy chỉ cần lo nắm vững chất lượng căn nhà là được.

 

Thời buổi này, việc mua bán nhà cửa chủ yếu dựa vào những mẩu tin đăng trên báo, chứ làm gì có những chiêu trò quảng bá rầm rộ như sau này.

 

Chuyện này giao cho Lục Ngọc là chuẩn bài, quả đúng sở trường của cô!

 

Lục Ngọc thuê hẳn một chiếc xe buýt, sắm hai chiếc loa phóng thanh, rồi còn cho in những tấm pa-nô quảng cáo lớn dán khắp thân xe. Đối với người dân thành phố vào năm 1988, đây thực sự là một điều chưa từng thấy bao giờ.

 

Ai muốn đi xem nhà đều được ngồi xe miễn phí.

 

Trên xe, cô còn thuê hai cậu thanh niên nhanh nhẹn làm nhiệm vụ hướng dẫn. Đến nơi, họ sẽ giới thiệu cặn kẽ về khu nhà, nhấn mạnh việc xem nhà không mất tiền, lại còn được mời một bữa cơm trưa thịnh soạn.

 

Đây đều là những chiêu thức do Lục Ngọc nghĩ ra, những thủ thuật đã quá quen thuộc với cô ở kiếp trước, nhưng vào thời điểm này lại trở nên cực kỳ mới mẻ và độc đáo.

 

Sự hào hứng của bà con lập tức bị đ.á.n.h thức. Dù có ý định mua nhà hay không, thì chỉ riêng một bữa cơm này thôi cũng đã quá hời rồi.

 

Thời ấy, trong thành phố đã có xe buýt nhưng phải trả tiền. Giờ đây được ngồi xe miễn phí, cứ như đi hóng gió vậy, dạo một vòng quanh thành phố cũng đâu có mất gì.

 

Chiếc xe buýt chở đầy ắp khách, thẳng tiến đến khu nhà mẫu. Vừa xuống xe, mọi người đã được phát cơm hộp, chẳng hề có chút chiêu trò nào.

 

Hộp cơm "tạp lương" nóng hổi, đầy đặn, nào là đậu phụ cay, hẹ xào giá đỗ, và đặc biệt là món "thương hiệu" của vùng này: xương gà hầm khoai tây thơm lừng nức mũi.

 

Cắn một miếng, ai nấy đều tấm tắc khen ngon, còn hơn hẳn cơm hộp mua ngoài tiệm.

 

Có mấy cụ lớn tuổi ăn mà vẫn còn tiếc, bèn hỏi: "Cái này tôi có thể cầm về không? Cho người nhà ở nhà nếm thử với."

 

Cô nhân viên bán nhà xinh đẹp, lại rất thân thiện, chẳng hề có vẻ kênh kiệu hay khó chịu như những người bán hàng khác, niềm nở đáp: "Được chứ ạ, nếu các cụ chưa ăn hết, cứ gói ghém mang về cho người nhà mình."

 

Nghe vậy, những người đang ăn uống rất ngon lành bỗng dưng chẳng nỡ ăn tiếp nữa.

 

Ở nhà làm gì có bữa nào nấu thịnh soạn thế này, ăn được vài miếng còn chưa đã thèm, vừa muốn ăn một mình cho đã, vừa muốn mang về cho người thân cùng thưởng thức. Một người bẽn lẽn hỏi: "Ngày mai có thể đến nữa không?" Vừa nói xong anh ta cũng cảm thấy ngượng ngùng.

 

Cô nhân viên bán nhà mỉm cười nói: "Vâng, mời các bác, các cô, các chú cứ đến ạ."

 

Lục Ngọc đã quán triệt với các nhân viên của mình rồi: Chi phí cho ăn uống tuy tốn kém một chút, nhưng việc tạo dựng tiếng tăm và thương hiệu mới là điều cốt yếu. Đến lúc đó, họ chẳng cần phải tốn công sức quảng bá, người dân ở đây sẽ tự động làm "phát ngôn viên" giúp họ.

 

Những vị khách vốn đến vì bữa cơm hộp miễn phí đó nghe vậy, lập tức hớn hở ra mặt, thầm tính lần sau sẽ dẫn bạn bè, người thân, họ hàng cùng đến.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu