Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 65

 

Chỉ riêng giá vốn nhập vào đã mất chín hào bảy một thước rồi.

 

Anh nói: “Vậy cũng hết cách.”

 

Chị Hồng thở dài: “Ừm, thật lãng phí.”

 

Nói xong, chị ấy liếc nhìn Lục Ngọc đang ngủ say sưa trên chiếc bàn bên cạnh. Chị cũng nghe nói rồi, Lục Ngọc bán cổ vịt kho gần đây, có tiếng tăm lắm. Hôm qua cô ấy tới mở sạp, rất nhiều người còn lặn lội tới tìm mua.

 

Bán cổ vịt kho không chỉ tốt, mà còn có thể giúp đỡ ông lão tội nghiệp kia. Cuộc đời ông ấy quả thực quá bất hạnh, có cô giúp ông ấy, cuộc sống cũng dễ dàng hơn rất nhiều.

 

Cô vừa tốt bụng lại xinh đẹp, anh Phó quả là có phúc.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Chị Hồng vốn định trêu ghẹo đôi vợ chồng son vài câu, nhưng nghĩ lại, e là họ sẽ ngượng ngùng nên đành thôi.

 

Một lát sau, ông lão đã gánh hàng tới. Chuyện là họ hàng ông ấy làm ở một xưởng chuyên làm vịt ngâm tương. Ở xưởng ấy, họ chỉ cần phần thịt chính. Cánh, lòng, đầu, cổ vịt hay chân vịt, toàn bộ đều bị loại bỏ. Mấy thứ này thường được các công nhân trong xưởng gom về nấu ăn, dù sao cũng là thịt, đỡ tốn kém.

 
Website TruyenLau.com
Xưởng vịt không tính tiền các phần phế phẩm này. Người thân thấy ông cụ thật sự đáng thương, bèn nói với xưởng trưởng xin ưu ái bán lại cho ông cụ với giá hữu nghị. Xưởng trưởng cũng đồng ý. Sau khi ông cụ mang về nhà, chỉ cần sơ chế đơn giản là có thể bán. Lần đầu ông lão gặp Lục Ngọc, bán một lần đã thu lời một đồng. Lần thứ hai lại lãi hơn một đồng, ông cụ mừng rỡ khôn xiết, lại khăn gói tới lần nữa.

 

Lần này ông ấy mang nhiều hơn lần trước, hơn năm mươi cân, dồn hết vào hai thúng, oằn vai trên cái đòn gánh, lóc cóc đi bộ hơn mười dặm đường làng.

  Website TruyenLau.com

Ông cụ vừa tới nơi, Phó Cầm Duy đã rót cho ông ấy một ly nước.

 

Lục Ngọc bị tiếng nói chuyện đ.á.n.h thức, sau đó nhìn thấy ông lão mang đồ tới, không vội cân, cô lên tiếng hỏi: “Ông cụ còn những gì nữa ạ?”

 

Sau đó ông lão nói, ngoài thịt vịt, những phần khác đều có đủ cháu ạ.

 

Nghe xong Lục Ngọc cũng sáng mắt lên, cô hỏi: “Tất cả đều cùng một giá sao?”

 

“Ừm.”

 

Xưởng vịt bán cho ông giá nào, ông liền nói thật giá đó. Mấy thứ lòng vịt này, công sức sơ chế tốn kém, lại chẳng dễ bán. Ông cụ nghĩ bụng, khó khăn lắm mới gặp được một mối làm ăn ưng ý như vậy, chẳng thể nào để lỡ được.

 

Lục Ngọc nói: “Một ngày ông có thể cung cấp bao nhiêu cân?”

 

“Hơn một trăm cân.”

 

Trại vịt cung cấp hàng cho các cơ sở làm vịt ngâm tương vùng ngoài, mỗi ngày xuất hàng rất ổn định, trại vịt nuôi tận mấy trăm nghìn con, hơn nữa mỗi ngày còn nở thêm nhiều vịt con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Lòng vịt, cổ vịt, cánh vịt, chân vịt, cháu đều lấy. Hơn một trăm cân ấy, ông cứ mang hết đến cho cháu mỗi ngày.”

 

Cô kinh doanh không tồi, mới một ngày tạm nghỉ không bán hàng mà đã có chừng ấy khách quen tìm tới. Mỗi ngày cô phải đợi Phó Cầm Duy cùng tan làm, thay vì cứ quẩn quanh một cách nhàm chán như thế, chi bằng nhập thêm ít hàng, trải sạp bán cả ngày cho bõ.

 

Hơn nữa, phần Lục Ngọc thích ăn nhất chính là lưỡi vịt. Chỉ cần nghĩ đến món lưỡi vịt giòn sần sật, đậm đà gia vị, cô đã muốn ứa nước miếng rồi.

 

Ông cụ cũng bị niềm vui bất chợt này làm cho sững sờ, lắp bắp hỏi: “Thật ư, cháu gái?”

 

Nếu tính theo giá này, một ngày ông ấy có thể thu về ba, bốn đồng lãi.

 

“Được không ạ?” Lục Ngọc hỏi.

 

Ông lão nói: “Được chứ, có gì mà không được đâu. Buổi sáng ông mang tới một chuyến, buổi tối mang tới một chuyến. Hôm nay cháu có lấy hàng không? Nếu lấy, ông sẽ quay về lấy thêm một chuyến nữa.”

 

“Lấy ạ.”

 

Lục Ngọc cân những thứ ông ấy mang tới, đưa tiền, sau đó cho vào kho lạnh. Cung tiêu xã này có hẳn một kho đông lạnh, quanh năm băng đá chất đầy, lạnh buốt đến mức mặc áo dài tay vào đứng chừng mười phút đã phải run cầm cập. Đó là nơi họ trữ đường trắng, cá đông lạnh và nhiều mặt hàng thiết yếu khác của cung tiêu xã. Vừa hay có chỗ để giữ tươi các món lòng, cổ vịt này.

 

Nếu thêm những loại khác, số gia vị ban đầu đó không đủ nữa.

 

Lục Ngọc quay sang hỏi Phó Cầm Duy: “Chỗ mình có tiệm t.h.u.ố.c bắc nào để bốc vài thang không anh?”

 

Phó Cầm Duy đặt bút xuống, ngước nhìn cô, hỏi lại: “Em không được khỏe ư?”

 

“Không phải, em cần dùng để ướp thịt.”

 

Phó Cầm Duy nói: “Em cứ đi thẳng con đường này về phía trước, có một lão trung y, ở chỗ ông ấy có thể khám bệnh, cũng có thể bốc thuốc.”

 

“Được ạ.”

 

Lục Ngọc thật sự cảm thấy Phó Cầm Duy là một cuốn bách khoa toàn thư sống. Có anh ở đây tiện hơn rất nhiều. Cộng thêm việc mỗi ngày Phó Cầm Duy đưa đón cô đi về vô cùng vất vả, cô định mua chút đồ ngon tẩm bổ cho anh.

 

Lục Ngọc nhanh chóng tìm đến tiệm t.h.u.ố.c của lão trung y. Cô mua một cân mỗi loại d.ư.ợ.c liệu cần thiết. Hầu hết chúng chỉ cần dùng một hai miếng mỗi lần, số này đủ để dùng trong thời gian rất lâu.

 

Đợi khi về, nhìn thấy hàng thịt vẫn còn mở cửa.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu