Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 188

 

Chủ nhiệm phụ nữ mỉm cười nói: “Sao lại chưa kết hôn? Chồng của cô ấy là sinh viên đại học ở ngay chỗ chúng tôi đây.”

 

Năm đó, tin tức về một sinh viên đại học từ thôn Đại Vũ vang khắp hang cùng ngõ hẻm.

 

Đây quả là chuyện tốt được đề tên bảng vàng!

 

Không có mấy ai thi đỗ được như vậy, vừa nghe nói chồng của Lục Ngọc chính là anh chàng đó, những người trẻ tuổi trong thôn cũng dần dẹp bỏ ý định tơ tưởng.

 

Hai con người này, một là sinh viên ưu tú, một là cán bộ nữ, địa vị quả thật môn đăng hộ đối, tướng mạo lại tuấn nam mỹ nữ, khiến ai nấy đều phải thầm ghen tị!

 



 

Suốt hơn mười ngày liên tiếp, ngày nào Lục Ngọc cũng đi sớm về khuya, lặn lội đến các thôn xung quanh.

 
TruyenLau.com
Trong nhà, trừ Phó Cầm Duy ra, những người khác hoàn toàn không hay biết cô đã đi đâu.

 

Thông qua những buổi trò chuyện chuyện nhà cửa, Lục Ngọc xuống tận ruộng đồng, phát hiện ra các loại rau củ phổ biến mà mọi người trồng vô cùng đơn điệu, chỉ ăn đi ăn lại mấy món quen thuộc.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ai cũng đã sớm ăn ngán rồi, chỉ muốn được đổi khẩu vị.

 

Trong thôn có vườn rau, lại có rau dại mọc trên núi.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Ngay cả người trong thôn còn ăn ngán, huống chi là người trong huyện lỵ.

 

Các món rau củ trong huyện lỵ lại càng ít ỏi hơn so với thôn quê.

 

Lục Ngọc ngày càng cảm thấy thị trường này vô cùng rộng lớn, hơn nữa còn chưa được khai thác.

 

Đây là lần đầu tiên cô, với tư cách một cán bộ phụ nữ, đứng ra tiên phong cho một việc lớn như vậy.

 

Chỉ mới nghĩ thôi, trong lòng Lục Ngọc đã có chút rạo rực.

 

Cô viết lại bản kế hoạch lần nữa, rồi đem trình trưởng thôn xem.

 

Trưởng thôn đọc xong, nói: “Nếu cô thấy ổn là được, việc này các cô, những người trẻ tuổi, quyết định thì hay hơn!”

 

Lục Ngọc đáp: “Mấy hôm nay cháu muốn vào huyện làm một bản báo cáo.”

 

Trưởng thôn càng lấy làm hài lòng, gật gù: “Như vậy cũng tốt.”

 

Lục Ngọc nấu ăn thì tạm ổn, nhưng chữ nghĩa lại rất kém cẩn, vẫn phải nhờ Phó Cầm Duy giúp sửa lời văn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phó Cầm Duy đọc xong, sửa lại giúp cô, quả nhiên là văn phong trôi chảy, chuyên nghiệp hơn rất nhiều.

 

Lục Ngọc nói: “Ngày mai em phải vào huyện lỵ một chuyến.”

 

Phó Cầm Duy đáp: “Ừm, có gì khó khăn thì cứ tìm anh.”

 

“Thế thì không cần đâu!” Loại chuyện này là một cơ hội làm ăn lớn, thị trường đầy triển vọng, chắc chắn sẽ không gặp trở ngại.

 

Hơn nữa, nếu có thể đẩy mạnh thành công việc này, các vị lãnh đạo cũng tiện đường có rau sạch mà dùng, đây là chuyện đôi bên cùng có lợi.

 

Cô đặc biệt lấy bộ đồ màu xanh mua ở cung tiêu xã ra. Nhưng cô mặc quần chứ không mặc váy, như vậy trông càng chững chạc, đáng tin cậy hơn.

 

Ngày hôm sau, Lục Ngọc lên huyện.

 

Cô đi tìm lãnh đạo huyện nhưng lại được thông báo lãnh đạo vắng mặt. Ngày nào các vị lãnh đạo cũng rất bận rộn, có đôi lúc ở trong các xưởng, có đôi lúc lại ra ngoài họp, luôn bận rộn không ngừng.

 

Cô nhân viên trực có vẻ không mấy kiên nhẫn với cô: “Cô có chuyện gì có thể nói với tôi? Lãnh đạo huyện đâu phải ai muốn gặp cũng được.”

 

Nếu không phải thấy Lục Ngọc mặc bộ đồ kiểu mới, chắc chắn cô ta đã không để cô vào gặp, đã chặn ngay ở cổng rồi.

 

Thái độ của cô nhân viên có phần kênh kiệu, Lục Ngọc cũng không quan tâm, chỉ nói: “Vậy khi nào lãnh đạo về?”

 

Cô nhân viên thấy Lục Ngọc không chịu nói rõ sự việc thì có vẻ khó chịu, bèn dứt khoát đáp: “Không biết!” Thái độ cứng nhắc hơn vừa nãy nhiều.

 

Cô nhân viên vừa mới trả lời qua loa Lục Ngọc, quay đầu lại, cất giọng chào rõ to, vẻ khách sáo: “Cục trưởng Lý?”

 

Lục Ngọc thuận theo giọng nói của cô ta nhìn cục trưởng Lý. Ông là một người đàn ông trung niên, trông nghiêm túc và thận trọng.

 

Cục trưởng Lý luôn mang dáng vẻ đĩnh đạc. Lục Ngọc tiến lên chào hỏi ông: “Ông còn nhớ cháu chứ? Trước đây cháu là phần tử tiên tiến.” Hồi đại hội lần trước, cục trưởng cũng có mặt.

 

Cục trưởng Lý nhìn Lục Ngọc, ấn tượng của ông với cô vẫn rất sâu sắc, nói: “Sao cô lại tới đây?”

 

Vừa nãy người cán bộ đó còn vênh váo là thế, thấy cục trưởng Lý liền khúm núm, lại còn tỏ ra kính cẩn với một cô gái chân quê. Cô ta nào hay biết, Lục Ngọc lại có thể đường hoàng chuyện trò cùng cục trưởng.

 

Lập tức vội vã xởi lởi nói: “Vị tiểu đồng chí đây là từ dưới nông thôn lên huyện giải quyết công việc!” Nói đoạn, cô ta còn dặn dò: “Tiểu đồng chí à, tôi là Tiểu Lưu đây, sau này cô có việc cần tìm các vị lãnh đạo hoặc đồng chí cục trưởng, cứ để tôi làm chân chạy vặt giúp cô nhé.”

 

Kẻ này đổi trắng thay đen cũng nhanh thật!

 

Cục trưởng Lý nghe vậy liền biết Lục Ngọc tới tìm chủ nhiệm, có chút kinh ngạc nói: “Chủ nhiệm đã đi xưởng gang thép rồi, chắc độ chiều mới về. Cô cứ vào văn phòng tôi trước đi, tôi sẽ nghe cô trình bày xem có việc gì cần báo cáo!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu