Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 213

 

Dẫu biết bán cổ vịt mỗi tháng cũng kiếm được vài chục tệ, là một khoản thu nhập tốt và khá ổn định, nhưng số tiền ít ỏi ấy xem chừng vĩnh viễn không bao giờ là đủ.

 

Lục Ngọc đang thẫn thờ suy nghĩ thì bị một bàn tay vỗ nhẹ vào vai, cô giật mình quay đầu nhìn lại, không ai khác chính là Phó Cầm Duy.

 

Phó Cầm Duy hỏi: "Em nghĩ ngợi gì vậy, anh gọi mấy tiếng rồi mà không thấy em trả lời!"

 

Lục Ngọc ấp úng nói: "Không... không có gì ạ."

 

Phó Cầm Duy nghiêm nghị nhìn cô, hỏi lại: "Sao vậy? Có chuyện gì cứ nói anh nghe." Sớm tối đầu ấp tay gối, dĩ nhiên anh biết vợ mình đang có tâm sự.

 

Lục Ngọc bèn kể cho anh nghe chuyện tiền bạc cạn kiệt sau khi mua nhà.

 

Nếu người trong thôn mà nghe thấy, chắc chắn họ sẽ khó lòng hiểu được.

 

Ở một căn nhà tốt như vậy, lại có công việc ổn định, Lục Ngọc đã được coi là một trong số những người trẻ khá giả nhất trong thôn, sao có thể nói là không có tiền?

 

Nhưng Phó Cầm Duy hiểu rõ Lục Ngọc đã thực sự dốc cạn túi để mua căn nhà này, anh nói: "Đi thôi!" TruyenLau

 

Lục Ngọc ngạc nhiên: "Nhưng ở đây còn chưa lau dọn sạch sẽ mà anh."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Phó Cầm Duy không nói thêm, chỉ kéo tay cô ra ngoài.

 

Bên nhà mới tuy đã được dọn dẹp một lượt, nhưng mỗi lần đến đều có bụi bặm bám đầy, quả là một công việc lớn, cần phải lau dọn liên tục.

 
Website TruyenLau.com
Những người khác giúp dọn dẹp xong một lần thì đều đã về cả. Hiện giờ chỉ còn lại hai người họ. Phó Cầm Duy kéo Lục Ngọc rời đi, trong tay cô vẫn còn đang cầm chiếc giẻ lau.

 

Cô hỏi: "Anh muốn dẫn em đi đâu vậy?"

 

Phó Cầm Duy chẳng nói thêm lời nào, anh vào thôn mượn vội chiếc xe đạp. Đỡ Lục Ngọc ngồi lên yên sau, anh đạp xe đi. Chẳng ai trong thôn lấy làm lạ, bởi lẽ cả hai người họ vẫn thường xuyên đi lại như vậy.

 

Ở bên ngoài, gió vừa thổi qua, Lục Ngọc lấy tay ôm chặt vòng eo rắn rỏi, đầy sức sống của anh.

 

Gió mùa thu thật dễ chịu, Lục Ngọc có hơi buồn ngủ, dựa đầu lên lưng Phó Cầm Duy.

 

Đợi khi cô tỉnh lại, phát hiện mình thế mà thật sự ngủ thiếp đi, hơn nữa trên lưng Phó Cầm Duy còn có một vệt nước dãi đáng ngờ. Lục Ngọc đỏ bừng mặt, sau đó nhìn kỹ xung quanh, thế mà lại là trại heo ở huyện.

 

Sau khi tới nơi, hai người xuống xe. Phó Cầm Duy nhờ bảo vệ gọi Lưu Bàng.

 

Qua một lúc lâu, Lưu Bàng đi ra, nhìn thấy Lục Ngọc, ánh mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc xen lẫn mừng rỡ: “Thế nào, chuyện đó cô đồng ý rồi sao?”

 

Lục Ngọc ngơ ngác, chưa hiểu Lưu Bàng đang nhắc tới chuyện gì. Sau đó cô nhìn sang Phó Cầm Duy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phó Cầm Duy nói: “Chuyện là thế này, cậu ta có đề xuất rằng có thể cung cấp lòng, đầu và giò heo miễn phí, muốn hỏi ý em xem có thể cùng làm ăn không.”

 

Lưu Bàng là con trai ông trưởng trại heo, có tiếng nói và khả năng thu xếp những thứ này. Cậu ta đã nhắm trúng tay nghề của Lục Ngọc, muốn hợp tác với cô, biến những thứ này thành món ăn rồi mang đi bán.

 

Trước đây cậu ta từng nói với Phó Cầm Duy, nhưng Cầm Duy vẫn luôn sợ cô mệt nhọc nên chưa đồng ý.

 

Bây giờ đã khác xưa, họ đang thiếu tiền.

 

Lục Ngọc ở bên cạnh nghe xong liền sáng rực hai mắt.

 

Cô nói: “Ở đây rốt cuộc có bao nhiêu lòng heo vậy?” Trước đây lúc cô ở nhà họ Phó từng làm một lần, thiếu chút gia vị, lại thêm dầu ăn bị mẹ chồng quản nghiêm ngặt nên không bỏ được bao nhiêu dầu.

 

Chỉ làm một lần như vậy thôi mà món ăn ngon miệng đến nỗi ai cũng tấm tắc khen. Nếu làm hẳn hoi, chắc chắn có thể ngon hơn nữa.

 

Lưu Bàng nói: “Mời hai người theo tôi.”

 

Họ đi qua trại heo, đến kho lạnh lớn ở bên này. Trong kho lạnh có rất nhiều heo đã mổ xong, đều bị chặt ra làm đôi, trông sạch sẽ, hợp vệ sinh vô cùng.

 

Lưu Bàng nói: “Số thịt này đều là để vận chuyển vào tỉnh.” Họ chỉ cần thịt heo loại một, còn giò heo, đầu heo, lòng heo các loại đều tự xử lý toàn bộ.

 

Lưu Bàng dẫn họ tiếp tục đi vào trong. Có sáu cái tủ lạnh to, mở ra xem, bên trong toàn là những thứ này. Lưu Bàng nói mỗi một tủ lạnh chứa ít nhất hai ba trăm ký.

 

Cậu ta còn nói: “Bây giờ mỗi ngày đều có thêm một tủ lạnh lòng heo, đã không còn đủ tủ lạnh để dùng nữa rồi.”

 

Thứ này bán cho người khác đều lấy giá rất rẻ.

 

Đối với trại heo trong huyện mà nói, chút tiền này có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

 

Trước đây họ đều bán đi.

 

Năm nay Lưu Bàng có suy nghĩ riêng, cậu ta muốn kiếm chút tiền, để dành sau này dựng vợ gả chồng.

 

Bèn nói với cha cậu ta, cha cậu ta cũng dứt khoát giao toàn bộ những thứ này cho con trai tự xử lý.

 

Hoặc là bán đi, hoặc là tự xử.

 

Lưu Bàng có lòng muốn tự xử lý, nhưng cậu ta không biết cách. Bèn nhớ tới Lục Ngọc. Nghe Phó Cầm Duy kể cô làm món cổ vịt bán rất chạy, mà những thứ lòng heo này, theo Lưu Bàng nghĩ, chắc chắn còn ngon hơn cổ vịt nhiều.

 

Vừa hay có điều kiện tiện lợi này!

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu