Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 420

 

Bất kể thời nào đi nữa, đều sẽ có một số kẻ lưu manh côn đồ vô công rồi nghề.

 

Tên cầm đầu ở đây đang ngậm một điếu thuốc, cà lơ phất phơ hỏi: “Bà muốn vay tiền?”

 

Trước đây khi bác gái Lục còn làm ăn, từng nghe thiên hạ đồn rằng nơi này cũng cho vay.

 

Bác gái Lục liền muốn tới xoay chút tiền, thử vận may.

 

Nhưng vừa nhìn thấy tên côn đồ này gương mặt đầy sẹo, người đầy hình xăm trổ, bà ta liền cảm thấy lạnh sống lưng, trông rõ một kẻ có số má.

 

Bác gái Lục có hơi hối hận, nhưng lại nghĩ một khi người trong thôn biết mình đã làm mất vốn quan tài của họ, kết cục còn t.h.ả.m khốc hơn.

 

Bác gái Lục nói: “Vâng, tôi muốn vay tiền, vay hai nghìn tệ.”

 

Nào ngờ tên lưu manh lại phì cười: “Chị hai à, chị đùa em đấy ư? Chị dựa vào cái gì mà đòi vay hai nghìn?” Thật sự cho rằng anh ta là công tử Bạc Liêu chắc?

 

Sau đó, tên lưu manh nói: “Muốn tới chỗ này vay tiền thì phải có đồ thế chấp!”

 

Bác gái Lục đứng đơ người ra, bà ta chưa từng nghĩ còn phải thế chấp.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Bác gái Lục nói: “Vậy tôi đi tìm ngân hàng vay.”

 
TruyenLau
Tên lưu manh cũng không ngăn bà ta, nói: “Chị hai, chị cũng hơn năm mươi tuổi rồi, sao còn ngây thơ như cô gái mới lớn vậy, ngân hàng cho vay dễ thế sao?”

 

Mấy năm trước, quả thực rất dễ vay, chỉ cần biết nhân viên cho vay là có thể làm thủ tục, nhưng bây giờ thì mọi thứ đã vào khuôn khổ hơn nhiều rồi.

  Website TruyenLau.com

Trước đây, những khoản vay ở khu vực nông thôn có rất nhiều nợ xấu, cho nên ngân hàng cực kỳ nghiêm khắc.

 

Bác gái Lục nghe vậy cũng bán tín bán nghi, tên lưu manh nói: “Muốn tới đây vay phải lấy đồ thế chấp, sổ hồng, sổ đỏ, heo bò, cái gì cũng được!”

 

Tên lưu manh bên cạnh phá ra cười ha hả: “Này, bà có con gái không, đại ca bọn này vẫn chưa lấy vợ đấy!”

 

Nhà nào tử tế sẽ gả con gái cho lưu manh?

 

Tên lưu manh kia vừa dứt lời, cả đám lại phá lên cười rộ, đại ca lưu manh hung dữ giáng cho thằng đàn em một cái bạt tai: “Đang bàn chuyện! Đừng có mà lôi mấy chuyện vớ vẩn vào đây.” Cuối cùng, anh ta nghiêm mặt tiễn bác gái Lục về.

 

Tên đàn em còn có hơi khó hiểu, hỏi: “Anh nói với cái bà lão sắp xuống lỗ kia làm gì vậy, nhìn bà ta cũng đâu phải khách sộp để mà vay tiền!”

 

Đại ca lưu manh bí hiểm nói: “Mày không hiểu đâu.”

 

Sau đó, hai người lại quay về đ.á.n.h bài. Xung quanh đây rất nhanh lại chướng khí mịt mù.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bác gái Lục đi ra, đến ngân hàng vay, quả nhiên giống như tên lưu manh đó nói, ngân hàng nói khoản vay ở nông thôn không thể duyệt được.

 

Bác gái Lục thẫn thờ đi về nhà.

 

Vừa tới nhà, bà nội Lục liền lải nhải: “Sao cô không nấu cơm, ngày càng lười biếng!”

 

Bác gái Lục cảm thấy một nỗi uất ức dâng trào trong lòng, hận không thể cầm d.a.o đ.â.m c.h.ế.t bà già đó ngay lập tức, tức tối đáp: “Tôi không muốn ăn thì tôi cũng không nấu! Sau này đừng gọi tôi nữa!”

 

Bà nội Lục lập tức c.h.ử.i đổng: “Được lắm, bây giờ mày dám cãi cả mẹ chồng mày sao, đồ con dâu bất hiếu này!”

 

Bác gái Lục đóng sập cửa phòng, bên ngoài vẫn còn nghe rõ tiếng bà nội Lục c.h.ử.i rủa bà ta là đứa con dâu bất hiếu cho cả xóm nghe.

 

Bà ta liền lục tủ lục rương, tìm kiếm sổ đỏ và sổ hồng. Nếu rao bán, với giá nhà đang tăng vọt như bây giờ, căn nhà tổ của dòng họ Lục có thể bán được một nghìn tệ.

 

Cái sổ đỏ kia lại có giá trị cao, ước chừng ba nghìn tệ, tính cả nhà thì tổng cộng được bốn nghìn tệ.

 

Nhưng nếu bán đi nhà cửa và đất đai, thì gia đình bà ta sẽ sống ra sao?

 

Hơn nữa, cho dù bán hết đi chăng nữa, bà ta cũng không đủ để trả hết nợ.

 

Nghĩ mãi, cuối cùng bà ta quyết định ngày hôm sau tìm đến tay côn đồ đó một lần nữa.

 

Tên đàn em thấy hôm nay bà ta lại ghé thăm, cười khẩy nói: “Chị hai, sao hôm nay chị lại đến rồi?”

 

Bác gái Lục chẳng thèm quan tâm đến đám tép riu này, thẳng thừng đi đến chỗ tay đại ca, nói: “Tôi mang giấy tờ tới rồi!” Nói xong, bà ta lấy sổ đỏ và sổ hồng ra.

 

“Cậu có thể cho tôi vay bao nhiêu?”

 

Tay đại ca hỏi: “Bà cần bao nhiêu?”

 

Bác gái Lục như bị ma xui quỷ khiến, buột miệng nói: “Tám nghìn.” Số tiền đó vừa đủ để bà ta trả hết mọi khoản nợ.

 

Tay đại ca cười phá lên: “Bà đến đây để đùa giỡn tôi đấy à?”

 

Gã nhìn qua giấy tờ, hỏi: “Chủ sở hữu ghi trên giấy tờ là gì của bà?”

 

Bác gái Lục đáp: “Là chồng tôi!”

 

Tay đại ca nói: “Nếu đã là chồng bà thì bà nên bảo ông ấy đích thân đến đây làm việc!”

 

Nghe vậy, Bác gái Lục căng thẳng nói: “Tuyệt đối không thể nói với ông ấy!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu