Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 414

 

Chị họ tiếp tục giục: “Mày bảo họ cứ mạnh dạn gửi thêm chút tiền nữa đi. Giờ có một ông chủ lớn đang muốn vay vốn từ đây, và sẽ tặng mỗi người một thùng dầu đậu nành coi như quà khuyến mại.”

 

Bác gái Lục nghe vậy, mắt sáng rỡ, vội hỏi: “Thùng dầu to đến mức nào vậy chị?”

 

Chị họ c.ắ.n răng nói: “Thùng hai cân rưỡi dầu đậu nành lận đó! Chỉ cần gửi ba trăm tệ là được phát ngay, mà tiền lãi của họ cũng chẳng bị chậm trễ một xu!”

 

Bác gái Lục nghe xong, bĩu môi nói: “Đâu cần phải làm đến mức này chứ, cái lũ nhà quê đó mà cũng xứng đáng có được một thùng dầu đậu nành sao?”

 

Nếu mua một thùng dầu đậu nành, tốn kém biết bao nhiêu tiền của, cho không họ, nghĩ đến đã thấy xót ruột rồi.
TruyenLau
 

Huống hồ, ban ngày hôm nay có không ít người đã nói những lời khó nghe khiến bà ta phật ý, trong lòng càng thêm bực dọc.

 

Chị họ liền ngồi bên cạnh dỗ ngọt: “Chúng ta thu thêm được chút vốn, thì cũng có mặt mũi trước mặt ông chủ lớn. Nghe đâu ông chủ đó còn biết tiếng mày, nói mày là người có năng lực, sau này muốn cất nhắc mày về tỉnh làm giám đốc đó, vừa sang trọng vừa có tiếng tăm!” TruyenLau

 

Chị họ còn thêu dệt thêm: “Đến cả trước mặt con rể xưởng trưởng của mày, mày cũng được tính là người có giá đấy. Mấy bà già nông thôn bình thường kia, làm gì có cơ hội nào như mày!”

 

Bác gái Lục được dỗ ngọt đến nỗi lơ mơ cả người, gật đầu lia lịa: “Được thôi!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Chị họ làm bộ thân tình dặn dò: “Mày phải làm cho ra tấm ra món đó. Bằng không, chị sẽ đưa mối làm ăn này cho người khác đấy, ngoài kia khối kẻ đang giành giật muốn có được cơ hội này lắm.”

 

Bác gái Lục nào nỡ bỏ qua cái cơ hội ngàn vàng để có được tiếng tăm lẫy lừng này, vội vàng cam đoan: “Chị cứ yên tâm, chuyện này em nhất định sẽ lo liệu ổn thỏa cho chị.”

 

Sáng hôm sau, những thùng dầu đậu nành đã được chở về đến thôn. Là do chị họ đặt hàng, nhưng vẫn chưa trả tiền, chỉ dặn xưởng dầu đậu nành đến tìm bác gái Lục mà lấy.

 

Bác gái Lục nghĩ bụng chắc chị họ bận rộn nhiều việc nên quên mất, định bụng lần sau gặp mặt sẽ đòi lại. Bà ta đành móc ví trả trước hai trăm tệ. Lúc đưa tiền, ruột gan cứ thắt lại từng cơn.

 

Kể từ dạo bà con tìm đến đòi tiền vốn, bà ta đều phải lấy tiền nhà ra để bù vào. Giờ lại tốn thêm hai trăm tệ tiền dầu đậu nành, số vốn liếng tích cóp bao năm cứ thế mà cạn kiệt.

 

Bác gái Lục nhận dầu đậu nành xong, liền rêu rao khắp xóm, rằng ai gửi thêm ba trăm tệ sẽ được phát dầu ngay lập tức.

 

Khi bà cụ Hàn hay tin, bụng nghĩ đã chi ra hai ngàn tệ rồi, liền đòi phải có hai thùng dầu.

 

Bác gái Lục đương nhiên không muốn cho, nhưng bà cụ Hàn cứ khăng khăng, dọa sẽ rút tiền về nếu không được. Bác gái Lục hết cách đành phải chiều theo, đưa cho bà hai thùng dầu rồi dặn dò không được kể cho ai.

 

Dân làng thấy dầu đậu nành là mắt sáng rỡ, bắt đầu bàn tán xôn xao.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Số tiền kia vốn dĩ phải chật vật lắm mới đòi lại được, giờ đây lại tự nguyện gửi vào, tất cả cũng chỉ vì mong ngóng có được thùng dầu đậu nành béo bở. Còn giữ cái thể diện hảo huyền làm chi, khi thứ thiết thực trước mắt mới là quan trọng nhất?

 

Ông trưởng thôn nghe xong mà tức đến tím mặt, nhưng cũng chẳng tài nào dập tắt được cái ý chí hừng hực của bà con khi nghĩ tới món dầu đậu nành miễn phí.

 

Lục Ngọc tới thống kê lần cuối, tổng cộng có sáu mươi bảy hộ. Có mấy nhà trước đó đã đăng ký, vừa nghe nói sẽ được nhận dầu đậu nành, liền gom góp thêm một trăm tệ, chạy đến chỗ bác gái Lục để nhận hai thùng dầu đậu nành.

 

Họ sau đó hủy đăng ký ở chỗ Lục Ngọc.

 

Nghe xong, Lục Ngọc chỉ đành chấp nhận. May mà trong thôn có tổng cộng hơn trăm hộ dân, đã có hơn phân nửa hộ tới đăng ký rồi.

 

Lục Ngọc gọi người gửi tiền ở chỗ Đại Tráng, muốn dẫn Đại Tráng và một thím trong làng cùng đi lấy hàng. Đại Tráng là trưởng thôn tương lai, còn thím kia cũng là người có tài ăn nói.

 

Dẫn họ đi, ít nhất là để họ biết tiền được chi tiêu vào đâu, tránh cho mọi người sau này không tin tưởng.

 

Trong số những người làm chân vịt còn có chị cả Phó.

 

Chị hai làm cùng Lục Ngọc ở tiệm ma lạt thang, chị cả cũng muốn làm chút gì đó. Vừa hay có cơ hội này liền đăng ký ngay.

 

Lục Ngọc mua gia vị, nồi lớn để xào gia vị và chân vịt đủ cho mấy trăm người, đã tiêu tốn hơn bốn trăm tệ rồi.

 

Sau đó, cô tìm một mảnh đất trống ở khu phòng học thanh niên trí thức, dạy mọi người làm món chân vịt kho.

 

Lục Ngọc làm từng bước một, vừa làm vừa giải thích cặn kẽ, giảng giải vô cùng chi tiết.

 

Mọi người nhìn đến hít hà, ha, thì ra chân vịt này cần nhiều gia vị tốt như vậy?

 

Chỉ riêng phần gia vị để xào đã cần đến hơn chục thứ, chưa kể lúc hầm còn phải nêm nếm thêm. Thứ tự trước sau tuy có chút phức tạp, nhưng thành quả làm ra thực sự không làm ai thất vọng.

 

Chân vịt kho bóng dầu, c.ắ.n một miếng, vừa thơm vừa cay, ngay cả xương cũng thấm vị. Ăn xong một cái lại muốn gặm thêm cái nữa.

 

Ngon hơn rất nhiều so với tưởng tượng.

 

Nếm xong món chân vịt do cô Lục Ngọc tự tay chế biến, ai nấy đều thấy tự tin hẳn lên.

 

Lục Ngọc nói: “Công thức này tôi giao lại cho mọi người, tuyệt đối đừng nhảy bước hay bớt xén gia vị, nếu không sẽ không làm ra được hương vị đặc trưng này đâu!” Làm đồ ăn chỉ cần khẩu vị ngon, chắc chắn có người biết giá trị mà tìm mua.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu