Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 41

 

Mẹ chồng Tiêu Thái Liên đứng bên cạnh, nghe mà không chịu nổi nữa: “Nếu cái thứ đó không phạm tội, cảnh sát bắt nó làm gì? Các người không tự nhìn lại mình mà cứ thích đến quấy nhiễu người khác. Nó bị cảnh sát bắt đi, ấy là đáng đời! Nếu bà còn dám giở giọng la lối om sòm ở đây, tôi sẽ cầm chổi ra quét bà đi chỗ khác!”

 

Trước đây sở dĩ kính nể bà ta là vì bà nội Lục là bậc trưởng bối, nhưng bây giờ nhìn cái bộ dạng ấy, cơn giận trong lòng lại trỗi dậy ngùn ngụt.

 

Tiêu Thái Liên lại buông lời: “Nói cho cùng thì cũng may, Cầm Duy nhà tôi không rước phải con Lục Kiều kia, nếu không chắc cũng sẽ bị liên lụy, mau cút đi cho khuất mắt!”

 

Vừa dứt lời, liền có người hớt hải chạy đến tìm bà nội Lục, báo rằng bác gái Lục đã được cảnh sát đưa về nhà rồi.

 

Bà nội Lục nén cục tức ở chỗ Tiêu Thái Liên, trong lòng giận đến run người, lại nóng lòng muốn biết tình hình của con dâu mình ra sao, đúng là tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.

 

Bà ta tức đến tím cả mặt, buông thõng một câu: “Cứ liệu hồn đấy!” rồi mới hầm hầm bỏ đi.
TruyenLau.com
 

Tiêu Thái Liên bèn nhổ phẹt một bãi nước bọt xuống đất, lẩm bẩm: “Cái đồ già lẩm cẩm, không biết điều!”

 
TruyenLau.com
Đoạn, bà kéo tay Lục Ngọc: “Thôi, đừng làm nữa, hai mẹ con mình cũng đi xem cho rõ sự thể!”

 

Những người muốn xem rõ sự việc đâu chỉ riêng gì nhà họ Phó, đợi đến khi mẹ con Lục Ngọc tới nơi, quanh đó đã tụ tập không ít người rồi!

 

Thấy các chú công an bước vào nhà, lục lọi khắp các ngóc ngách, bà nội Lục liền không chịu được, lớn tiếng quát: “Này! Đây là nhà của chúng tôi, các anh muốn làm cái trò gì?” TruyenLau.com

 

Cán bộ công an thấy bà ta là người già, bèn tức giận đáp lại: “Chúng tôi đang thực thi công vụ!”

 

Bình thường bà nội Lục sợ mấy chú công an một phép, nhưng bị khám nhà trước mắt bao nhiêu người như vậy, còn mặt mũi nào nữa mà nhìn ai.

 

Bà ta bèn chặn ngay trước cửa, nói cứng: “Không được, các anh không thể vào nhà!”

 

Nói đoạn, bà ta liền bắt đầu lăn lộn ăn vạ trên nền đất, chiêu trò này của mấy bà già nông thôn thường rất hiệu nghiệm.

 

Nhưng mấy chú công an thì không chiều theo ý bà ta.

 

Thấy bà ta bắt đầu giở trò ăn vạ, cán bộ công an liền nháy mắt ra hiệu với người đồng đội bên cạnh, hai người lập tức ghìm chặt bà nội Lục lại, khiêng sang một bên để tiếp tục công việc khám xét.

 

Bà nội Lục vừa la ó vừa quậy phá, cả khoảng sân trở nên hỗn loạn như một cái chợ vỡ.

 

Lục Kiều thấy Lục Ngọc cũng có mặt để hóng chuyện, bèn buông lời: “Cô đừng có mà đắc ý vội, sớm muộn gì cô cũng có ngày phải khóc thôi!”

 

Đợi khi nó gả được vào trong huyện, trở thành phú bà vạn tệ, đến lúc đó, cho dù Lục Ngọc có van xin nó cũng sẽ không thèm giúp đỡ.

 

Lục Ngọc bèn lườm Lục Kiều một cái, thầm nghĩ con bé này chắc là bị chập mạch rồi: “Cô vẫn nên lo quản mẹ mình cho tốt thì hơn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Kiều bị nói trúng tim đen, bèn quay sang mách cảnh sát, ý là Lục Ngọc có tư thù với nhà họ, nên rất có thể đã bày mưu đặt điều vu khống mẹ cô ta.

 

Cán bộ công an nghiêm giọng nói: “Chúng tôi làm việc dựa trên chứng cứ, tuyệt đối sẽ không để người tốt bị oan!”

 

Nói xong, cảnh sát ý tứ mời Lục Kiều tránh sang một bên.

 

Sắc mặt bác gái Lục khi trắng khi xanh.

 

Bà nội Lục ở bên cạnh nói: “Các người phải trả lại nguyên vẹn nhà tôi!”

 

Trưởng thôn hay tin cũng vội vàng tới, mặc kệ người nhà họ Lục đang ngang ngược, ông đến trao đổi với cảnh sát.

 

Ngay lúc này, bác gái Lục thấy một cảnh sát lên tiếng: “Tìm được rồi.”

 

Họ tìm thấy một bọc vải nhỏ bên kệ bếp, mở ra xem, bên trong chính là một chiếc vòng vàng.

 

Thứ cảnh sát muốn tìm chính là nó, sau đó họ muốn dẫn bác gái Lục về đồn để lấy lời khai.

 

Bà nội Lục chưa từng biết trong bếp nhà bà ta còn có chiếc vòng tay này, bà ta trơ mắt nhìn: “Chuyện gì vậy?”

 

Cảnh sát nói: “Bà ta giúp Lâm Mạnh cất giấu tang vật, thuộc diện đồng phạm!”

 

Bác gái sợ đến xanh mặt: “Là người khác đổ oan cho tôi.”

 

Cảnh sát hơi thiếu kiên nhẫn nói: “Oan hay không, pháp luật tự có định đoạt!”

 

Sau đó, bác gái Lục bị đưa đi.

 

Nhà họ Lục từ nay thanh danh khó mà giữ được.

 

Thôn dân xung quanh bàn tán xôn xao.

 

Bác trai Lục nghe tin trong nhà xảy ra chuyện, lập tức chạy về.

 

Lúc ông ta tới nhà, bác gái Lục đã được thả về. Bà ta phân bua: “Không có chuyện gì, đều là hiểu lầm thôi!”

 

Phía cảnh sát đã tra ra, bác gái Lục giúp cất đồ nhưng không biết rõ toàn bộ sự việc. Tuy nhiên, chuyện này cũng có điều đáng nghi ngờ, một đứa cháu làm ăn lươn lẹo đem vàng bạc nhờ giữ hộ, bà ta cũng liều lĩnh nhận cho bằng được.

 

Phía cảnh sát thu giữ tang vật, lập hồ sơ rồi mới thả bà ta về. Tất cả người nhà họ Lục đều thở phào nhẹ nhõm.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu