Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 43

 

Ông bác Lục về đến nhà, vừa nhìn thấy bà bác Lục là cơn giận đã bùng lên, liền cãi vã với bà ta một trận. Bà bác nghe nói cơ hội làm văn thư của chồng đã tiêu tan, trong lòng bà ta cũng suy sụp tột độ: “Hay là... chúng ta biếu thêm chút quà nữa?”

 

Lời nói ra, giọng bà ta đã run lên bần bật.

 

Ông bác Lục nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt ấy của vợ lại càng thêm cáu kỉnh. Hai người lời qua tiếng lại mãi, ông bác Lục cuối cùng không kiềm chế được cơn giận dữ trong lòng, thẳng tay giáng cho bà ta một bạt tai.

 

Dạo này, tinh thần của bà bác Lục vốn đã căng thẳng tột độ, lại thêm mấy bận bị công an mời đi làm việc, trong lòng bà ta đã suy sụp vô cùng. Giờ lại bị chồng đánh, bà ta liền bùng nổ, hai vợ chồng lao vào đ.á.n.h nhau, động tĩnh ngày càng lớn, trong nhà gà bay ch.ó chạy náo loạn cả lên.

 



 

Trong khi đó, nhà họ Phó lại có vẻ yên bình hơn hẳn.

 

Lục Ngọc cứ quấn quýt lấy Phó Cầm Duy không rời. Mấy chị dâu trong nhà thấy vậy liền trêu chọc: “Đúng là vợ chồng mới cưới, lúc nào cũng dính như sam! Thật là tốt quá đi!”

 

Chị ba Phó cũng hùa theo: “Chứ còn gì nữa! Tốt biết bao nhiêu ấy chứ!”

  Website TruyenLau.com

Mọi người cứ ngỡ hai vợ chồng đang thủ thỉ tâm tình, nào ngờ những lời Lục Ngọc đang nói với Phó Cầm Duy lại là một chuyện hoàn toàn khác.

 

Lục Ngọc ghé tai anh hỏi nhỏ: “Em muốn vào huyện bày sạp hàng, anh thấy có được không?” TruyenLau

 

Phó Cầm Duy đáp: “Bây giờ ở huyện chưa cho phép bày bán công khai đâu. Em không cần phải đi đâu cả, tiền anh kiếm được đủ để lo cho em rồi!”

  TruyenLau.com

Trong tay Lục Ngọc vẫn còn một trăm tệ tiền mặt, cô không muốn cứ ngồi không ăn bám: “Vậy em đến chỗ anh được không? Mai anh đi làm thì dẫn em đi dạo một chút! Em chưa từng được đến cửa hàng cung tiêu xã bao giờ!”

 

Trong lòng Phó Cầm Duy không mấy tán thành, nhưng nhìn thấy đôi mắt long lanh xinh đẹp của cô, anh lại chẳng đành lòng thốt ra lời từ chối nào: “Được thôi, nhưng em không được chạy lung tung đấy nhé!”

 

Nói xong câu này, Phó Cầm Duy thoáng chốc ngẩn ra, tự hỏi sao mình lại dễ dàng đồng ý như vậy. Nhưng nhìn thấy vẻ rạng rỡ đầy mừng rỡ trên gương mặt Lục Ngọc, anh thầm nhủ: Thôi vậy, chỉ cần cô ấy vui là được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Ngọc trong lòng đang có một dự định khác. Tuy trong tay cô có một trăm tệ, số tiền không hề nhỏ vào thời điểm này, nhưng cô vẫn cảm thấy chưa đủ yên tâm. Cô muốn kiếm thêm thật nhiều tiền nữa, tích cóp lại để toan tính làm một việc gì đó lớn lao.

 

Vừa hay, cô cũng muốn nhân tiện ra ngoài xem thử vật giá thị trường bây giờ ra sao. Xuyên không đã lâu như vậy, cô vẫn chưa từng có dịp dạo phố lần nào.

 

Vừa nghĩ đến việc được ra ngoài, Lục Ngọc đã thấy lòng phấn chấn hẳn. Cô hí hửng lấy ra hai bộ quần áo tươm tất nhất của mình, chăm chút sửa soạn thật kỹ lưỡng, đoạn nói với Phó Cầm Duy: “Tuyệt đối sẽ không để anh mất mặt đâu!”

 

Phó Cầm Duy đứng lặng lẽ bên cạnh, chỉ dõi theo cô sắp xếp mọi thứ. Khóe môi anh khẽ cong lên một nét dịu dàng mà ngay cả bản thân anh cũng không hề hay biết.

 

Nghe tin Lục Ngọc sẽ theo Phó Cầm Duy tới cung tiêu xã, chị hai Phó liền lén kéo cô ra một bên thì thầm: “Chú tư vốn không thích giúp người khác xách đồ về đâu, chú ấy nói là vi phạm kỷ luật. Lần trước chị nhờ chú ấy mua sợi dây buộc tóc đỏ mà chú ấy còn chẳng chịu. Nếu em tới cung tiêu xã, thấy có thì mua giúp chị một cái nhé.”

 

Nói đoạn, chị hai Phó thoáng cái rút ra năm hào, rồi dặn thêm: “Nếu có đường trắng thì mua giúp chị ít nữa nha!” Chị dúi vào tay Lục Ngọc phiếu đường trắng hai lạng.

 

Gia đình họ Phó vẫn đang đong chung gạo ăn, nếu muốn ăn thêm chút đồ ngon, mọi người chỉ có thể tự lo liệu riêng. Bởi vậy, mấy cô con dâu trong nhà thường lén trữ một ít trứng gà, đường, cốt để lúc rảnh rỗi thì pha uống giải khát hoặc tẩm bổ chút ít. Tiêu Thái Liên cũng biết chuyện này, nhưng bà cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua, không quá để ý.

 

Lục Ngọc vui vẻ nhận lời: “Nếu có, em nhất định sẽ mua giúp chị!”

 

Chị hai nghe vậy, nịnh nọt nói: “Vẫn là em tư biết điều, chu đáo nhất!”

 

Lục Ngọc vừa bước ra khỏi phòng chị hai, vừa hay đụng mặt chị cả Phó.

 

Cô lại bị chị cả Phó gọi vào trong phòng: “Tiểu Bảo nhà chị năm nay đã sáu tuổi rồi, thằng bé cứ mặc mãi quần áo cũ người ta cho. Thấy nó sắp đi học, chị muốn dành dụm ít tiền để may cho nó một bộ đồ mới, một cái cặp sách mới. Em xem thử, nếu có loại vải nào tốt mà giá cả phải chăng thì mua giúp chị một ít nhé.”

 

Nói xong, chị ấy lấy hai tệ ra, đây đã là một số tiền không hề nhỏ.

 

Vốn dĩ chị cả muốn tự mình đi mua, nhưng mãi vẫn không có thời gian. Hơn nữa, chị ấy vốn tính tiết kiệm quá đỗi, tự bỏ tiền túi ra mua sắm thì tiếc đứt ruột. Lục Ngọc là vợ của Phó Cầm Duy, chị nghĩ có lẽ cô có tiếng nói hơn, dễ dàng thương lượng được giá rẻ hơn. Chị cả Phó dặn dò kỹ lưỡng về giá cả phải chăng, Lục Ngọc đồng ý. Lúc này chị cả mới thở phào nhẹ nhõm.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu