Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 66

 

Rất nhiều người cứ lảng vảng xung quanh quầy bán thực phẩm. Thời đó, bất kể ở thành phố hay nông thôn, ai nấy cũng đều thèm thịt đến nhỏ dãi. Chứ đừng nói gì đến thịt, có nhà còn chẳng có nổi một giọt mỡ mà rán.

 

Bên quầy thịt này chẳng có ai chen chúc. Đây là quầy hàng mậu dịch của nhà nước, còn phải cung cấp thịt cho các quán ăn quốc doanh, nên dù không ai mua, thịt cũng chẳng bao giờ ế.

 

Lục Ngọc bước tới xem thử. Bên này không có chút mỡ nào, toàn bộ đều là những miếng thịt nạc đỏ au được bày biện tươm tất.

 

Nghe mấy người đi ra từ quầy khác xuýt xoa: "Hôm nay không được may mắn rồi, lần sau vẫn nên tới sớm hơn thì mới có thịt ngon mà mua."

 

Mấy chục năm sau, số thịt nạc này lại là loại thịt ngon vật vã, phải tốn giá cao mới có thể mua được. Thế nhưng bây giờ, nó lại là thứ mà người dân ngán ngẩm nhất!

 

Thịt nạc thì có gì mà không ngon? Không phải không ngon, mà là vì tốn mỡ. Chẳng tốn lấy giọt mỡ nào mà xào thì khô rang, nhạt nhẽo. Ai ai cũng chỉ mong sao mua được miếng mỡ lợn tảng dày hai ba ngón tay, phải dậy từ gà gáy sáng để xếp hàng giành giật, đi muộn một chút là hết sạch.

 

Thấy Lục Ngọc tới, chị mậu dịch viên đứng quầy rất nhiệt tình: "Đồng chí mua gì ạ?"

 

Lục Ngọc định mua nửa cân thịt về làm món thịt băm rang mặn hoặc thịt thái chỉ xào lăn, vừa ngon vừa hao cơm. Nhưng vừa định mở miệng thì chợt nhớ ra, cô không mang theo phiếu thịt.

  TruyenLau.com

Thời này cái gì cũng cần phiếu, chỉ có tiền thôi thì quầy thịt vẫn không bán.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Ngọc hơi ngại ngùng nói: "Đồng chí ơi, tôi quên mang phiếu rồi. Có thể mua ít thịt trước được không?"

 

Chị nhân viên bán thịt lắc đầu: "Không có phiếu thì không được, chỗ chúng tôi đều làm theo quy tắc bán hàng cả."

 

Chỗ cô ấy là quầy thịt chính quy, mỗi ngày đều phải ghi sổ sách cẩn thận.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Lục Ngọc hơi thất vọng, nhìn quanh rồi thấy mấy chiếc giò heo, liền hỏi: "Cái này cũng cần phiếu sao?"

 

Chị mậu dịch viên cũng là người chất phác: "Cái này thì không cần, nhưng giá cũng y chang thịt nạc."

 

Chỉ nhà nào có chị dâu, cô em vừa sinh nở cần tẩm bổ thì mới chịu khó bỏ tiền ra mua, chứ người thường thì chẳng ai dại gì.

 

Lục Ngọc nghe xong, trong lòng mừng khôn xiết. Món giò heo hầm đậu đen, vừa bổ vừa béo, còn hơn đứt mấy món thịt xào khan chứ!

 

Vừa xuống khỏi chiếc xe buýt cũ kỹ, bác gái Lục và Lục Kiều đã vội vàng túm lấy nhau nôn thốc nôn tháo. Cả chuyến đường xóc nảy khiến hai mẹ con xanh lét cả mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Kiều càng thêm hậm hực: "Cái chú bán vé xe đúng là ép khách tới c.h.ế.t, thật chẳng có tí lương tâm nào. Cứ đợi đấy, sau này con nhất định phải kiến nghị lên cấp trên phản ánh."

 

Nghe giọng điệu của Lục Kiều, cứ như thể đã tự nhận mình là phu nhân nhà họ Lý rồi vậy.

 

Ông cụ Lý vốn là một cây đại thụ trong ngành giáo dục, những người ông thường qua lại đều là cán bộ cấp cao. Muốn chỉnh đốn cái chuyện vặt vãnh này, chỉ cần ông cụ lên tiếng, cấp trên sẽ tiếp nhận xử lý ngay lập tức.

 

Buổi sáng bác gái Lục chưa ăn gì, nôn khan tới mật xanh mật vàng, căn bản không nghe Lục Kiều nói gì.

 

Một lúc sau dịu lại mới nói: "Chúng ta đi về vẫn nên bắt xe bò đi cho thoáng đãng."

 

Lục Kiều không tình nguyện gật đầu, xe bò quá chậm! Xe buýt chỉ mất một tiếng, còn xe bò thì ít nhất phải ba tiếng mới tới. Tốt nhất vẫn là đi xe ba bánh, ngồi vừa thoải mái vừa mát mẻ, chỉ đáng tiếc Lục Ngọc không chịu đi cùng họ.

 

Từ sau khi sống lại, Lục Kiều luôn có một cảm giác ngạo mạn khó tả. Cô ta thầm nghĩ, cứ đợi đấy, sau này phát đạt rồi sẽ xử lý hết bọn họ ra trò.

 

Bác gái Lục bình thường thì không sao, nhưng vào trong huyện nhìn thấy từng hàng nhà chỉnh tề, đường phố rộng lớn, còn có tiếng xe đạp leng keng khắp nơi, xa xa nhìn sang còn có nhà lầu hai tầng.

 

Cả đời này của bà ta cũng chỉ lèo tèo vài bận được vào huyện. Mỗi lần chen chúc giữa đám đông người ngợm.

 

Lúc ở trong thôn còn dã tâm ngút trời, nhưng vào trong huyện lại có chút rụt rè, ngại ngần, chẳng dám xông pha.

 

Lục Kiều nói: "Mẹ, huyện này tốt chứ ạ?"

 

"Đương nhiên là tốt, tốt hơn dưới thôn mình gấp trăm lần. Ở trong huyện, cứ thử mà xem, tìm được một công việc, có suất cơm thương phẩm để ăn là nhàn tênh hơn nhiều so với cái kiếp cày cấy chân lấm tay bùn."

 

Bác gái Lục nhìn nhà cửa xung quanh, trong mắt toàn là ngưỡng mộ, lẩm bẩm nói: "Giá mà có ngày nào đó, nhà mình cũng tậu được căn nhà ở huyện này, thì cả làng cả tổng ai mà chẳng phải lác mắt mà nhìn!"

 

Lục Kiều nghe ra vẻ ngưỡng mộ của mẹ mình, lòng có hơi khinh thường, căn nhà cấp bốn bé tí này thì có gì mà phải trầm trồ?

 

Kiếp trước cô ta đã trải qua thời thập niên 90 rồi mới trọng sinh trở lại, ở cái thời đó, trong thành phố đã xây những tòa nhà lầu năm tầng san sát, trông mới đẹp làm sao! Thậm chí bếp cũng chẳng cần đun củi, nước cũng không phải gánh, chỉ cần vặn vòi là nước sạch cứ thế ào ào chảy ra. Lục Kiều sống lại, từng chứng kiến đại cục, biết bao đổi thay, đáng tiếc lại chẳng thể khoe khoang với bố mẹ, cảm giác bí bách đến khó chịu.

 

Lục Kiều nói: “Đợi con gả vào thành phố, con sẽ sắm sửa cho bố mẹ một căn nhà đàng hoàng.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu