Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 408

 

Chị hai Phó nói: “Nghe nói, trên người bác gái em đeo vàng đeo bạc sáng loáng, khiến người khác thèm muốn c.h.ế.t!”

 

Lục Ngọc nói: “Con người bà ta ưa phô trương, khoe mẽ mà.” Trước đây không có cơ hội, bây giờ có rồi, mặc sức mà đắc ý.

 

Chỉ là Lục Ngọc có hơi tò mò: “Thân thích nào của bà ta lại muốn bà ta cho vay vậy?”

 

Chị hai Phó nói: “Hình như là chị họ của bà ta, trước đây làm ăn ở bên ngoài, chuyên bán quần áo.” Chị hai Phó dù sao cũng ở trong thôn lâu hơn, hiểu rõ hơn.

 

Lục Ngọc vừa nghe tới bán quần áo, lập tức nhớ ra, năm đó trong sách viết, thân thích lấy danh nghĩa bán quần áo này của bà ta là một kẻ lừa đảo, căn bản không hề bán quần áo.

 

Cô nói: “Mau bảo người trong thôn rút tiền về.”

 

Chị hai Phó lập tức nói: “Bây giờ những người này đều như bị bỏ bùa vậy, nói một lời không giống đều bị coi là ngăn cản họ phát tài.”

 

Lục Ngọc nhíu mày.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Cô biết người trong thôn nhất định là bị lừa rồi.

 

Mấy thân thích đó của bác gái chẳng một ai đáng mặt, hơn nữa bị lừa nhiều tiền như vậy, không biết người trong thôn sẽ sống thế nào đây?
Website TruyenLau.com
 

Sở dĩ có tiền đều là nhờ chia được tài sản từ thôn.

 

Làm ruộng cũng có thể kiếm đủ ăn uống một năm, nhưng nếu nói một năm góp được mấy trăm tệ thì vẫn rất cật lực. Làm ruộng trong thôn trước giờ là một việc vô cùng vất vả.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng chị hai nói cũng đúng, mọi người khó khăn lắm mới tìm được một con đường kiếm tiền, hận không thể túm chặt, nếu ai phá đám, nói không chừng còn bị mắng cho sấp mặt.

 

Lục Ngọc nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không tìm ra được một cách giải quyết thỏa đáng nào.

 

Lúc về đến nhà, Lục Ngọc vẫn cảm thấy lòng dạ nặng trĩu, không sao vui nổi. Phó Cầm Duy nhìn ra nỗi lòng của vợ, anh ôm cô vào lòng, hỏi: “Sao vậy? Có chuyện gì cứ thổ lộ cùng anh!”

 

Phó Cầm Duy nghĩ Lục Ngọc đang phiền muộn chuyện trong tiệm, Lục Ngọc bèn giãi bày tâm sự của mình. Nghe xong, Phó Cầm Duy cũng nhíu mày.

 

Lục Ngọc có tình cảm nặng nghĩa nặng tình với thôn Đại Vũ, mà Phó Cầm Duy cũng vậy.

 

Năm đó khi anh còn đi học, tất cả đều nhờ bà con trong thôn, mỗi người góp năm hào, một tệ, gom góp thành học phí đại học. Đồng tiền thời ấy quý giá biết bao.

 

Bây giờ nhìn thấy người trong thôn sắp bị lừa gạt, trong lòng anh cũng nóng như lửa đốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Điều Lục Ngọc lo lắng nhất chỉ có một: “Cắt đứt đường tiền bạc của họ, e rằng sẽ dẫn tới nhiều lời ra tiếng vào!”

 

Tuy cô không sợ bị người ta bàn tán, nhưng lòng tốt bị hiểu lầm thành lòng lang dạ sói, chung quy cũng chẳng phải điều đáng mong muốn gì.

 

Phó Cầm Duy trầm ngâm nói: “Trừ phi có thể tìm được một con đường làm ăn khác thay thế, nếu không e rằng khó lòng ngăn cản!” Bà con trong thôn mê muội đến khó hiểu, vượt xa tưởng tượng của mọi người.

 

Phó Cầm Duy dứt lời, Lục Ngọc chợt khựng lại: “Anh nói gì?”

 

Phó Cầm Duy đáp: “Anh không nói gì cả.”

 

Lục Ngọc hỏi dồn: “Câu vừa nãy ấy!”

 

Phó Cầm Duy nhắc lại lời mình vừa nói, Lục Ngọc lập tức sực ngộ ra: “Em biết rồi! Lần trước không phải các anh nói bên trại vịt tồn đọng rất nhiều chân vịt, không ai đoái hoài sao?”

 

Xưởng chuyên chế biến cổ vịt có quy mô khá lớn, nên mọi người đều quen mặt những người ở trại vịt.

 

Bây giờ cổ vịt là bán chạy nhất, tiếp đến là lòng vịt, mề vịt cũng tiêu thụ được, duy chỉ có chân vịt là khó bán. Người ta chê thịt ít lại nhỏ, chẳng bõ công ăn.

 

Giá chân vịt vô cùng rẻ, về cơ bản chỉ hai hào một cân, mua nhiều còn có thể mặc cả.

 

Lục Ngọc biết cách làm cho món chân vịt trở nên ngon miệng, nhưng một tiệm lẩu cay xé lưỡi đã chiếm hết tâm trí cô rồi.

 

Bây giờ tiệm lẩu cay ngày càng ăn nên làm ra, Lục Ngọc đã suy tính chuyện mở thêm chi nhánh càng sớm càng tốt.

 

Nếu không, rất nhiều khách ăn ở xa phải đi mất một hai tiếng đồng hồ mới tới được huyện chỉ để thưởng thức một bữa.

 

Mở thêm chi nhánh ở nơi khác, vừa có thể kiếm thêm chút tiền, cũng có thể giảm bớt gánh nặng cho tiệm chính.

 

Một tiệm lẩu cay đã đủ cho Lục Ngọc bận rộn, lấy đâu ra thì giờ mà làm chuyện khác.

 

Nhưng bây giờ chân vịt rẻ thế này, vừa hay có thể dùng nó để mở một hướng đi mới.

 

Lục Ngọc lập tức nói với Phó Cầm Duy: “Anh lái xe đưa em về thôn ngay, em có chuyện cần nói với bà con trong thôn!”

 

Phó Cầm Duy không hỏi Lục Ngọc muốn làm gì, anh lập tức lái xe tới, chở Lục Ngọc về thôn.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu