Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 352

 

Giờ đây trong thôn đã có lều rau, trưởng thôn càng thêm phấn chấn, nói: “Thôn cũng sẽ thưởng cho cô hai mươi tệ nữa!” Lục Ngọc chẳng từ chối tiền, bởi có lương lại thêm hai khoản tiền thưởng này, đủ để cả nhà cô được bữa thịt đàng hoàng. Lục Ngọc vừa về, trưởng thôn cũng liền bắt tay vào kiểm kê những gì họ thu hoạch được trong chuyến đi vừa rồi. Mang về không chỉ mấy đơn hàng lớn mà còn cả vài đơn nhỏ lẻ. Trong số đó, khách đặt năm trăm cân dưa leo, dưa lưới mỗi ngày hai ngàn cân, liên tục suốt nửa tháng trời! Đây đúng là một mối làm ăn lớn, khiến cái thôn nhỏ bé ít người biết đến này dần vươn ra thành phố, nghĩ thôi đã thấy vui sướng khôn tả. Trưởng thôn đã sớm cho hái những loại quả tốt nhất, dặn Đại Tráng và Thiết Ngưu chở đi. Đồ vừa hái xong, cái lều vốn đã đầy ắp lại càng trông mát mắt hơn. Đây nào phải lều rau củ, quả thực là một ‘mỏ vàng’ lúc nào cũng có thể hái ra tiền. Chủ nhiệm phụ nữ đứng bên cạnh cười nói: “Trưởng thôn canh cái lều rau này cứ như bảo vệ con ngươi trong mắt ấy!”

 

Trưởng thôn bị vợ trêu ghẹo như vậy cũng chẳng lấy làm giận, chỉ cười hiền rồi nói với Lục Ngọc: “Thôi cô mau đi nghỉ ngơi đi!” Chắc hẳn nếu để người ngoài thấy cảnh này, ai nấy đều sẽ nổi da gà, tự hỏi trưởng thôn hiền hòa đến vậy từ bao giờ. Bởi lẽ, Lục Ngọc đã đóng góp quá nhiều, lại còn phải chăm con nhỏ, vất vả trăm bề, vậy mà vẫn lập được công lao to lớn đến nhường này cho thôn. Chẳng cần cô phải làm gì to tát, chỉ cần cô có thể đưa ra những sách lược đúng đắn cho thôn vào những thời khắc then chốt là đủ. Trưởng thôn thiên vị cô ra mặt, thế nhưng trong thôn chẳng ai dám tị nạnh, bởi họ đều biết Lục Ngọc đã cống hiến không ít cho làng. Mọi người đều sợ nếu đối xử không tốt với Lục Ngọc, sau này cô ấy sẽ bị người khác lôi kéo đi mất. Đến lúc đó thì có muốn khóc cũng chẳng kịp nữa. Lục Ngọc vừa bước ra từ ủy ban thôn, rất nhiều người trông thấy cô đều niềm nở chào hỏi. Ai nấy đều đã nghe Thiết Ngưu và Đại Tráng kể về hành động không sợ cường quyền của Lục Ngọc ở thành phố, nghe đi nghe lại bao nhiêu lần vẫn không thấy chán. Đặc biệt là đoạn Lục Ngọc mắng giám đốc Lý và cô gái ở quầy tiếp tân, thật sự quá hả hê. Những kẻ ở thành phố xem thường người nông thôn, thật sự không đúng chút nào, không có thôn làng thì họ lấy gì mà ăn, mà uống chứ. Uy tín của Lục Ngọc trong thôn thoắt cái tăng vọt.

 

Người trong thôn không tìm thấy Lục Ngọc thì đều kéo nhau đến khen ngợi nhà họ Phó. Chị ba Phó nở mặt nở mày, dáng vẻ đầy tự hào, nói: “Thế chứ lị! Vẫn là Lục Ngọc của chúng ta thông minh lanh lợi. Người khác mà gặp chuyện đó chắc đã cứng họng rồi, làm sao mà phản ứng nhanh nhạy được như con bé chứ?” “Đúng thế thật!” Người trong thôn khen ngợi không ngớt lời. Đặc biệt là Đại Tráng và Thiết Ngưu, họ hoàn toàn tâm phục khẩu phục Lục Ngọc. Chuyện xảy ra ở thành phố được họ kể lại đi kể lại lại nhiều lần, mỗi khi nhắc tới Lục Ngọc, trên mặt liền lộ rõ vẻ sùng bái không thể che giấu. Buổi trưa, Lục Ngọc cho Tiểu Tích Niên b.ú một lần rồi để đứa nhỏ ngủ ở nhà. Cô bận việc nên nhờ Phó Cầm Duy trông con một lát, còn cô thì ra ngoài dạo quanh. Ai dè vừa đi dạo tới bên ruộng, đúng lúc thấy những người trong thôn đang nghỉ ngơi dưới bóng râm. Họ không có thói quen ngủ trưa, thường tụm năm tụm ba nói chuyện phiếm. Vừa nhìn thấy Lục Ngọc, họ liền xúm lại. Cả ngày hôm nay mọi người đã bàn tán không ngớt, cuối cùng thì chính chủ cũng đã đến. “Này, khi đó cô cãi nhau với người thành phố, không sợ sao?” Lục Ngọc nghe vậy, điềm nhiên đáp: “Có gì mà sợ, chẳng phải ai cũng là người sao!” Đối phương đâu có ba đầu sáu tay mà phải e ngại chứ.

 

Mấy thím cười nói: "Nói thì nói vậy thôi, nhưng mấy người thành phố bình thường, mắt ai nấy đều mọc trên trời!" ra vẻ không coi ai ra gì.

 

Người xuất thân từ nông thôn, ăn mặc cũng chẳng được tươm tất, bữa ăn cũng đạm bạc, đi ra ngoài không tránh khỏi có phần tự ti.

 

Lại có người hỏi: "Nghe Thiết Ngưu kể còn có người muốn 'đào' cô về làm việc, thật hả?" Nếu được vào thành phố, chuyển hộ khẩu đi, vậy chẳng phải là một bước lên trời, nghiễm nhiên trở thành người thành phố rồi sao.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghĩ đến thôi mà lòng đã nóng ran. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Thời này, tấm hộ khẩu thành phố quý giá biết chừng nào, nghe đâu có cô gái ở thôn khác chính vì cái hộ khẩu mà chấp nhận lấy chồng.

 

Ban đầu, người trong thôn nghe nói Hợp tác xã Bạch Gia Thôn muốn chiêu mộ Lục Ngọc, ai nấy đều thấy lạ lẫm. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Sau đó, mọi người dần dà cũng quen, đến cả lãnh đạo huyện, rồi các nhà máy, xí nghiệp cũng đều muốn đưa Lục Ngọc về.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Đó toàn là những vị trí tốt, muốn bỏ tiền chạy chọt quan hệ còn chẳng được, vậy mà Lục Ngọc thì ngược lại, ai ai cũng muốn có cô.

 

Trước đây trong lòng còn mang theo chút nghi vấn, giờ thì đã hoàn toàn nể phục rồi, Lục Ngọc quả thực có bản lĩnh phi thường.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu