Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 132

 

Dục Vọng Chiếm Hữu

 

Đụng vào những thứ khác trong nhà còn phải xin phép mẹ chồng, nhưng lưỡi vịt là món ăn vặt riêng của cô, món này thì cô có quyền tự quyết.

 

Thấy Lưu Bàng ngại ngần không dám ăn tiếp, Lục Ngọc bèn đựng hết số còn lại vào bát cho anh, lấy cớ là để anh ta mang đi đường ăn cho đỡ đói.

 

Tuy Lưu Bàng thấy ngại, nhưng anh ta thực sự rất mê món lưỡi vịt này. Thấy Lục Ngọc thành tâm muốn cho, anh ta cũng không từ chối nữa, trong lòng thầm nghĩ, lần sau đến đây nhất định không thể tay không mà về!

 

Lục Ngọc tiễn Lưu Bàng ra ngoài, thầm nghĩ Phó Cầm Duy bình thường ít nói, không ngờ anh lại là người chu đáo đến vậy. Lục Ngọc thật sự không biết phải đối tốt với anh như thế nào cho xứng.

 

Buổi tối, cô tự tay làm riêng một bát trứng hấp cho anh. Lúc ăn cơm, cô đặt bát trứng hấp trước mặt Phó Cầm Duy.

 

Tuy nhà họ Phó vẫn ăn chung mâm, nhưng ai cũng có thể nấu riêng những món cho mình, miễn là tự túc thì chẳng ai nói gì. Trước đây mấy chị dâu cũng từng luộc riêng trứng gà cho chồng mình bồi bổ, những người khác đều giả vờ như không thấy.

 

Ai ngờ, khi Lục Ngọc đặt bát trứng hấp trước mặt Phó Cầm Duy, tất cả mọi người đều ngước mắt nhìn sang.

 

Chị Ba Phó cứ liếc nhìn hai người, rồi lén lút chọc vào anh Ba dưới gầm bàn, khóe miệng nở nụ cười đầy vẻ hóng chuyện, nhìn cặp vợ chồng này, mấy hôm trước còn làm ngơ nhau, giờ thì đã hòa thuận rồi! Chị ta cứ nhủ thầm, đúng là câu “đầu giường cãi nhau, cuối giường hòa giải” chẳng sai chút nào. Website TruyenLau.com

 

Phó Cầm Duy sững người, rồi hỏi: “Cho anh ư?” Khóe miệng anh khẽ cong lên một cách kín đáo.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Ngọc nghiêm túc nói: “Nếu anh thích ăn, lần sau em sẽ làm tiếp cho anh.”

 

Những người có mặt ở đó đều phải ngưỡng mộ phát hờn. Trong cái thời buổi này, có thể tùy tiện ăn được món do Lục Ngọc đích thân nấu riêng, thì cũng chỉ có Phó Cầm Duy mà thôi. Ai nấy đều không nhịn được mà nuốt nước miếng. Nhìn bát trứng hấp vàng ươm, bề mặt láng mịn tươi mềm, thật khiến người ta thèm thuồng. Lục Ngọc nấu cơm chung đã ngon như vậy, món riêng này chẳng phải càng tuyệt vời hơn sao?

  TruyenLau

Phó Cầm Duy múc một nửa cho Lục Ngọc.

 

Những người khác ai nấy đều mong mỏi chờ đợi, chỉ ước chú Tư có thể chia cho họ một chút nếm thử. Chú Tư vốn không phải người keo kiệt, nhưng lần này lại có d.ụ.c vọng chiếm hữu món trứng hấp rất mạnh.

 

Trứng hấp kiểu gì mà chẳng có một lỗ khí nào, nhìn thôi là đã biết ngon rồi.

 

Sau khi múc một nửa cho Lục Ngọc, Phó Cầm Duy trộn thêm chút cơm độn rau củ, rồi ăn từng miếng lớn, không chia cho ai khác nữa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Mọi người đồng loạt nuốt nước miếng, âm thanh còn rất vang vọng. Ngửi mùi thơm, nhìn màu sắc đã biết là ngon, lại nhìn Phó Cầm Duy nghiêm túc ăn, càng thêm thèm thuồng. Không ăn được một miếng trứng hấp nào, chỉ nhìn đôi vợ chồng chú Tư ân ái, ăn xong bữa cơm này, mấy anh trai chị dâu ai nấy đều ghen tị mà về phòng. Chậc, ai mà chẳng có đối tượng chứ, mới cưới nên dính nhau như sam vậy.

 

Lục Ngọc theo Phó Cầm Duy về phòng, cô nói: “Cảm ơn anh.”

 

Phó Cầm Duy nhìn cô: “Anh và em vốn là người một nhà, không cần khách sáo.”

 

Lục Ngọc “ừm” một tiếng.

 

Trong căn phòng chật chội, ánh đèn dầu leo lét, không khí bỗng trở nên ám muội khó tả. Lục Ngọc ngẩng đầu nhìn Phó Cầm Duy một cái, thấy anh vẫn đứng rất chính trực, cô thầm nghĩ chắc là mình đã nghĩ không đúng rồi.

 

Chưa đến lúc đi ngủ, hai người họ cũng không tiện cứ ở mãi trong phòng như vậy.

 

Lục Ngọc bước ra ngoài, ra đến sân mới thở phào một hơi, trái tim đập thình thịch, gò má nóng bừng.

 

Cô không kịp nghĩ ngợi gì thêm, liền vội vã chui vào nhà bếp. Ngày mai đến phiên cô nấu ăn, cô dùng nước vo ngâm hết chỗ gạo thô, định bụng ngày mai sẽ nấu cháo.

 

Lục Ngọc nhổ mấy cây cải trắng xanh non từ mảnh vườn nhỏ.

 

Chị Ba Phó thấy cô đang làm, cũng tò mò theo vào nhà bếp: “Ngày mai ăn rau cải trắng sao?” Họ đã ăn cải trắng đến ngán tận cổ rồi. Nhưng chị ta vẫn rất có tự tin vào tay nghề của Lục Ngọc, cho dù Lục Ngọc nấu cải trắng cũng ngon hơn người khác nấu gấp bội.

 

Lục Ngọc mỉm cười nói: “Ngày mai gói há cảo!”

 

Nói xong, cô nhìn thấy trong mắt chị Ba Phó phát ra vẻ kinh ngạc mừng rỡ: “Không tết không lễ mà lại gói há cảo gì chứ?” Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng lại cực kỳ đồng ý hành động này của cô.

 

Gói há cảo là việc tốn công tốn sức nhất, phải nhào bột rồi lại còn phải trộn nhân. Để đỡ phải tốn công, khi đến phiên chị Ba Phó nấu, chị ta chỉ hầm rau, dán một vòng bánh bao quanh nồi, thế là đã có ngay một nồi thức ăn rồi. Chị ta chẳng bao giờ làm mấy chuyện tốn công như vậy.

 

Lục Ngọc nói: “Ngày mai không làm nhân thịt đâu, là nhân miến cải cay.” Ngày nào cô cũng dọn dẹp nhà bếp, thế mà lục ra được miến vụn không biết đã nằm trong góc bếp từ bao giờ!

 

Hỏi mẹ chồng, mẹ chồng cũng đã quên bẵng mua từ khi nào, bà bảo Lục Ngọc cứ tùy ý mà làm. Miến vụn quá, chỉ có thể dùng để gói há cảo thôi.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu