Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 228

 

Rau Củ Trái Vụ Đã Có Thành Quả

 

Lục Ngọc cười nói: “Không vất vả đâu, có người muốn kiếm tiền còn không kiếm được ấy chứ.” Chỉ đáng tiếc đây là mối làm ăn ngắn hạn, cùng lắm cũng không làm được thêm mấy hôm nữa.

 

Với cô, chuyện kiếm tiền nào có mệt nhọc gì.

 

Lục Ngọc lại làm liên tục thêm mười ngày. Đến sau đó, ngay cả cư dân xung quanh cũng tìm đến mua. Lượng thức ăn bán ra tăng lên mỗi ngày.

 

Lưu Bàng đã phải dốc không ít công sức, xoay sở gom hết thịt lòng heo của cả huyện, vậy mà vẫn không đủ cung ứng. Nghe đâu sau đó nhà máy phân bón còn có chút lời ra tiếng vào, hỏi cớ sao lại không đem hàng tới chỗ họ buôn bán?

 

Ai nấy đều nóng lòng muốn nếm thử thứ thịt đầu heo đang bán chạy như tôm tươi ở nhà máy gang thép và xưởng lò xo, xem rốt cuộc nó có hương vị diệu kỳ đến mức nào mà khiến người ta ăn liên tục hơn mười ngày vẫn không biết chán. Người ta đồn thổi, bảo rằng món này thần sầu lắm, nhưng có đồn đến mấy thì cũng chẳng ích gì, bởi hàng đã hết veo từ lâu.

 

Kết thúc mười ngày buôn bán, Lục Ngọc được chia tổng cộng năm nghìn tệ. Trả công cho Lưu Bàng một trăm, trong tay cô còn giữ bốn nghìn chín.

 

Lục Ngọc đem bốn nghìn này gửi vào ngân hàng, còn lại chín trăm tệ thì móc ra hai trăm.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sau khi về thôn, cô đưa cho mẹ chồng một trăm, và biếu cha mẹ mình một trăm nữa.

 

Cả hai đều ngạc nhiên ra mặt, nhất mực nói không nhận, nhưng Lục Ngọc vẫn một mực kiên quyết biếu. Sau hồi đẩy qua đẩy lại, họ cũng đành chấp nhận.

 
TruyenLau.com
Giờ đây Tiêu Thái Liên cũng đã có đồng ra đồng vào, nhưng cái cảnh nghèo đeo bám trước kia khiến bà nhìn thấy tiền vẫn không giấu được sự hớn hở.

 

Thấy Lục Ngọc về, lại còn biếu thêm bà một trăm tệ, Tiêu Thái Liên nào có thể kìm lòng. Bà liền ra ngoài khoe khắp xóm, nói Lục Ngọc đi làm ăn, kiếm được tiền về còn biết nghĩ cho bà: “Tìm khắp thế gian này, đâu ra được đứa con dâu thảo hiền đến thế!”

 

Mấy bà hàng xóm tỏ vẻ ganh tị, trêu chọc: “Bà cứ khen con Ngọc mãi thế, không sợ mấy cô con dâu khác tủi thân à?” Website TruyenLau.com

 

Tiêu Thái Liên cười ha hả: “Chúng nó tủi thân nỗi gì? Mấy đứa kia đối đãi với con Ngọc còn tốt hơn cả tôi ấy chứ!”

 

Thế là mọi người nhất loạt đều có chút trầm trồ, xuýt xoa nói Lục Ngọc đúng là được gả vào nhà có phúc dày.

 

Trong thôn này cũng có không ít chị em phụ nữ khéo léo, giỏi giang, ấy vậy mà sau khi kết hôn vẫn bị mẹ chồng chèn ép, đâu được như Tiêu Thái Liên đây, đối đãi với Lục Ngọc cứ như con gái ruột trong nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi Lục Ngọc về, bên chỗ Lưu Bàng cũng hay tin báo về: “Năm nay vừa vặn có một suất mua tủ lạnh ưu đãi! Có loại hai trăm lít, ba trăm lít và bốn trăm lít, giá bán lần lượt là năm trăm, một nghìn và một nghìn rưỡi tệ.”

 

Nhà máy của họ có được giá ưu đãi đặc biệt cho hàng điện máy, nếu mua ngoài thì chẳng bao giờ có được cái giá hời này.

 

Dù sao đi nữa, vào thời buổi này, người nào sắm được tủ lạnh đều được xem là người có của ăn của để.

 

Lục Ngọc đắn đo một lát, cảm thấy loại hai trăm lít vẫn còn hơi bé, bèn quyết định đặt chiếc tủ lạnh ba trăm lít giá một nghìn tệ, rồi đến ngân hàng rút tiền đưa cho Lưu Bàng.

 

Lưu Bàng dặn dò: “Phía nhà máy sẽ cho người đặc biệt chuyển tới tận nhà chị, cứ để lại địa chỉ trong thôn là được, nhưng chuyến hàng này ít nhất cũng phải mất cả tháng mới tới nơi!” Anh ấy bảo Lục Ngọc cứ chuẩn bị tinh thần.

 

Đường sá nông thôn đi lại vốn đã khó khăn, huống hồ việc vận chuyển hàng hóa đều phải dùng xe tải lớn, lại còn phải theo thứ tự từng đơn mà gửi đi. Chẳng biết bên nhà máy tủ lạnh đã tồn đọng bao nhiêu đơn hàng rồi.

 

Về đến nhà, Lục Ngọc nghỉ ngơi mấy ngày, tuy kiếm được một khoản tiền không nhỏ nhưng quả thực công việc này cũng rất hao người.

 

Sau đó ít lâu, trưởng thôn tìm Lục Ngọc, giục giã: “Con mau tới lều rau xem có gì lạ không.”

 

Lục Ngọc vội vã đi tới, đến nơi mới hay mấy vị cán bộ thôn khác cũng đã có mặt từ trước.

 

Các vị cán bộ thôn đều biết rõ về lều rau này. Bởi lẽ, có một lão giáo sư vẫn luôn ở đây miệt mài nghiên cứu một cách bí ẩn.

 

Họ dù biết nhưng cũng chưa từng ghé vào. Đến khi bước chân vào, ai nấy đều ngỡ ngàng khi thấy bên trong đang trồng nào là cà, đậu đũa, ớt, cùng với hàng loạt loại rau khác nữa. Giống như một khu vườn rau đồ sộ, ước chừng phải hơn ba mươi loại.

 

Đúng là chẳng hổ danh lão giáo sư, quả thực có tài năng hơn người, ngay cả giống rau trái vụ cũng có thể nghiên cứu ra được.

 

Trong số đó, phần lớn đều là rau củ trái mùa, khiến những người chứng kiến đều không khỏi trầm trồ, mắt sáng rực lên.

 

Giờ đây đã vào đông, thời tiết bắt đầu se lạnh, mọi người cũng đã khoác lên mình những lớp áo dày dặn hơn.

 

Dân làng vốn dĩ đã quá quen thuộc với đủ loại rau, ấy vậy mà rau trái vụ thì đây là lần đầu tiên họ tận mắt chứng kiến. Không một ai dám chạm vào, sợ lỡ tay làm hỏng những giống rau quý hiếm này. Trưởng thôn cũng vui ra mặt, bởi thôn mình có được số rau củ trái vụ quý giá này, chắc chắn sẽ khiến các thôn khác phải lác mắt mà ghen tị.

 

Trưởng thôn tươi cười nói: “Đợi rau củ chín rộ, chúng ta đưa một phần lên các cấp lãnh đạo huyện, để họ cũng được chung vui một chút! Mới một năm thôi mà đã có thành quả đáng mừng như vậy!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu