Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 458

 

Từ Đại Nguyên ngồi ở nhà uống rượu suông, lòng đầy sầu não, men rượu càng khiến nỗi buồn chất chồng, giống như có một đốm lửa nóng rực rơi vào lồng ngực, càng thêm khó chịu khôn nguôi.

 

Anh chỉ cảm thấy mình là ông chủ thầu sa sút nhất cả thành phố Thâm Quyến này.

 

Anh em dưới trướng đều là từ quê nhà theo anh tới. Trước đây cũng từng nhận thầu một vài công trình nhỏ, bây giờ tới đây "đãi vàng", thế mà một xu cũng chẳng kiếm được.

 

Một lúc sau, người bạn thân từ thuở nhỏ của anh – Đại Luân bước tới: “Sao vẫn còn ngồi đây uống rượu thế? Chúng ta vẫn chưa tìm được việc nào ra hồn sao?”

 

Mọi người bỏ nhà bỏ cửa, bỏ cả công ăn việc làm ở quê mà tới đây. Không tìm được việc, ngày nào cũng ăn không ngồi rồi, những thứ khác không nói, chỉ riêng tiền ăn mỗi ngày cũng đã tốn không ít.

 

Đám trai tráng đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn khỏe như hùm, tiền ăn cơm đều tiêu từ túi tiền của Từ Đại Nguyên. Trước đây Từ Đại Nguyên toàn hút t.h.u.ố.c lá loại ngon, bây giờ đã phải tự mình quấn t.h.u.ố.c lá để hút cho đỡ thèm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Đại Luân khuyên nhủ: “Cứ tiếp tục thế này cũng không được đâu. Hay là chúng ta về quê đi!” Ở bên ngoài bôn ba đâu phải ai ai cũng kiếm được tiền đâu chứ.

 

Từ Đại Nguyên nói với vẻ cương quyết: “Không được, chúng ta không thể về, trắng tay trở về chỉ để người ta chê cười thôi!” Lúc đầu khi họ kéo nhau tới đây, tiếng tăm quá lớn, khiến rất nhiều người đều nói anh ấy tới đây để phát tài, kiếm bộn tiền.
TruyenLau.com
 

Đại Luân cố gắng thuyết phục anh ấy: “Hay là cậu đừng cố chấp nữa, nếu không được, chúng ta cũng xây kiểu nhà giá rẻ đó. Tuy chất lượng không được ổn lắm, nhưng chúng ta xây xong rồi, ai còn đi tìm chúng ta nữa chứ? Cùng lắm lúc xây dựng thì để tâm kỹ một chút, cũng có thể ở được hơn mười năm là cùng!”

  TruyenLau

Hết cách rồi, theo đuổi chất lượng thì phải tốn biết bao nhiêu tiền?

 

Từ Đại Nguyên lại dứt khoát từ chối: “Không được! Người khác xây được tôi không xây. Xây nhà như thế chẳng phải là lừa gạt người ta sao!”

 

Đại Luân cũng cạn lời với anh ấy: “Anh ơi, anh thôi đi! Anh tưởng cái họ cần là cơ nghiệp vĩnh viễn sao? Người ở đây lớp tới lớp đi, bây giờ cái người ta cần gấp chính là loại nhà này đó!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cũng bởi anh ấy nhất quyết không chịu nhận những công trình kém chất lượng, nên đội thợ cứ ngồi không đấy thôi, chẳng lẽ ngần ấy anh em cứ mãi ăn gió tây bắc à? Anh Đại Luân không phải muốn cãi vã, chỉ là tính anh ấy cứ khăng khăng như vậy, khiến đám anh em thợ thuyền dưới trướng ai nấy đều không khỏi than phiền!

 

Thấy các chủ thầu khác đều có hai ba công trình cùng lúc, đội thợ của Từ Đại Nguyên đã đói meo cả bụng rồi, biết làm sao bây giờ? Sống ở đời, lẽ nào không cần nghĩ đến thực tế hay sao?

 

Nhắc tới đám anh em, Từ Đại Nguyên thấy đau đáu trong lòng: “Nhưng tôi cũng không thể vì thế mà hại người được!” Từ Đại Nguyên chịu ảnh hưởng sâu sắc từ tính cách cứng rắn của người cha, nên vẫn một mực giữ vững lập trường ấy.

 

Cái loại nhà đó giống như bã đậu vậy, sao có thể ở được chứ? Bề ngoài thì tô trát hoa mỹ, nhưng một khi dọn vào ở, không phải hôm nay dột thì ngày mai cũng thủng hoác. Nếu ở quê mà xây nhà như vậy cho người khác thì sẽ bị người đời chê cười, nhưng ở thành phố này, mọi người đều yêu cầu phải nhanh chóng, ngược lại anh ấy lại trở thành kẻ lập dị.

 

Anh Đại Luân đứng bên cạnh khuyên can mãi không được, có hơi đứng ngồi không yên: “Ở quê xây nhà bao nhiêu tiền? Còn ở đây xây nhà thì bao nhiêu tiền?” Nếu cứ dựa theo cách nghĩ đó của anh ấy, cái gì cũng phải tiêu chuẩn khắt khe, chi phí sẽ tăng gấp ba lần. Có ông chủ nào muốn bỏ ra cái giá c.ắ.t c.ổ như vậy chứ, vật liệu xây dựng ở đây vốn đã đắt hơn quê nhà nhiều rồi.

 

Anh Đại Luân cũng không muốn xát muối vào lòng anh ấy, nhưng đành chịu, nói: “Cho dù không vì mình, thì cũng phải nghĩ cho mọi người chứ, tất cả anh em đều theo cậu tới đây để kiếm tiền mưu sinh!”

 

Nói như vậy, anh Đại Luân cũng tự cảm thấy hớ lời, nhìn Từ Đại Nguyên quả nhiên mang vẻ mặt rất đau đáu. Anh ấy cũng biết Từ Đại Nguyên là người tốt, dẫn dắt họ ra ngoài kiếm tiền mưu sinh, bây giờ không nhận được việc, anh ấy còn khó khăn trăm bề hơn ai hết, sao mình có thể oán giận chứ?

 

Anh Đại Luân thở dài nói: “Thôi được rồi, thôi được rồi, sau này tôi bảo mẹ tôi gửi cho tôi hai trăm tệ để lo tiền cơm gạo, chẳng thể để cậu cứ mãi bỏ tiền túi ra lo cho anh em mãi được, mặc kệ thế nào, chúng ta đều là anh em!”

 

Từ Đại Nguyên đang rơi vào cuộc giằng xé nội tâm, ngay lúc này đột nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa cốc cốc. Chị Từ liền ra mở cửa, liền nghe một thanh niên nói: “Xin hỏi đây có phải là nhà của Từ Đại Nguyên không?”

 

Từ Đại Nguyên đang uống rượu, chính là lúc trong lòng đang trong cơn sầu muộn, ngẩng đầu lên thấy người tới lại ngẩn ra: “Tôi là Từ Đại Nguyên.”

 

Người tới chính là Phó Cầm Duy.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu