Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 459

 

Phó Cầm Duy cũng không dài dòng vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Tôi muốn xây một căn nhà, muốn mời anh đứng ra nhận thầu, không biết anh có bằng lòng không?”

 

Bây giờ, các đội thợ có tiếng tăm trong thành phố đều đã có việc, anh muốn lập tức khởi công, không thể chần chừ thêm nữa, nếu kéo tới mùa mưa thì khó mà làm nổi. Sau khi tìm kiếm khắp các đội thợ địa phương ở thành phố Thâm Quyến mà không có kết quả, anh chỉ đành tìm đến các đội công trình tới từ các tỉnh khác.

 

Chỗ Từ Đại Nguyên trông thật tiêu điều, chỉ có lạc rang nhấm rượu mà cũng chẳng còn bao nhiêu. Phó Cầm Duy cũng hơi kinh ngạc, nhưng trên mặt không biểu lộ gì, thầm nghĩ sao lại đến nông nỗi này. Chứ đừng nói đến chủ thầu, ngay cả đám thợ dưới quyền cũng đều thu nhập không hề tệ. Ít nhất uống rượu cũng phải có ít nhất hai ba cái đầu heo hay món mặn gì đó chứ.

 

Thấy công việc tự tìm đến, anh Đại Luân vẻ mặt hơi phấn chấn, Từ Đại Nguyên cũng thả lỏng, nếu có thể nhận được việc này, ít ra thì mấy tháng tới cũng có cái mà lo rồi.

 

Nhưng Từ Đại Nguyên nói: “Tôi có thể làm, nhưng tôi phải nói rõ trước, nhà do tôi xây phải là nhà có chất lượng cao nhất, nếu cậu muốn loại nhà bã đậu đó, thì tôi đành chịu thôi!”

 

Tim anh Đại Luân đập thình thịch, gay go rồi, cái tính ngang bướng này của anh ấy lại nổi lên rồi. Trước đây chính vì như vậy, đã từ chối biết bao nhiêu là ông chủ! Đó đều là những ông chủ mang tiền đến tận nơi.

 

Tuy anh Đại Luân có thể hiểu sự kiên trì trong lòng Từ Đại Nguyên, nhưng chẳng mấy mà họ phải ngửi khói rồi, còn sĩ diện hão làm gì nữa chứ?

 

Ai ngờ Phó Cầm Duy chẳng hề bỏ đi như những ông chủ trước. Ngược lại, anh nói: “Tôi cũng nghĩ như vậy!” rồi liền bắt đầu bàn bạc chuyện làm ăn với Từ Đại Nguyên.

 

Phó Cầm Duy vốn là người theo đuổi chất lượng, cộng thêm đã từng làm việc ở công trường đến ba tháng, nên những gì anh nói ra đều rất mạch lạc, có căn cứ.

 

Phó Cầm Duy không phải tay mơ, trước đây anh từng giúp thôn xây nhà, cũng hiểu rõ một số vật liệu cơ bản.
TruyenLau.com
 

Từ Đại Nguyên vốn chỉ định nói qua loa với anh, dù sao chi phí quá lớn như vậy, không phải nhà đầu tư sừng sỏ thì khó lòng kham nổi.

 

Nhưng càng nói, anh ta càng kinh ngạc.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Thậm chí, Từ Đại Nguyên còn thật lòng nói với Phó Cầm Duy: “Cái nơi mà cậu nói ấy, nếu đổ một đống tiền lớn như vậy vào, e là chẳng bán đi được đâu!”

 

Người bạn chí cốt của Từ Đại Nguyên đứng bên cạnh, hận không thể đá cho cái não ngốc này của anh ta một cái, chuyện này thì có liên quan gì đến mình đâu chứ.

 
TruyenLau
Họ chỉ việc chuyên tâm xây nhà, còn bán nhà là chuyện của người khác.

 

Phó Cầm Duy cũng đáp: “Nhà của tôi có thể tự bán, các anh cứ giúp tôi xây dựng là được!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từ Đại Nguyên sợ người ta lừa mình, cố ý nói: “Những yêu cầu về chất lượng tôi đều viết rõ trong hợp đồng, không phải chỉ nói miệng suông.”

 

Phó Cầm Duy dứt khoát: “Được.”

 

Anh Đại Luân suýt bật khóc, không dễ gì mà tìm được người không bị lời nói dọa cho chạy mất dép như vậy.

 

Đội công trình của Từ Đại Nguyên sắp bắt đầu khởi công, tin tức này truyền ra, anh em ai nấy đều hớn hở. Dù sao, thời gian qua chẳng có công ăn việc làm, cuộc sống quả thực rất khó khăn.

 

Phó Cầm Duy cũng đặt nặng chất lượng công trình như anh ta, Từ Đại Nguyên vô cùng cảm kích, cảm thấy như gặp được tri kỷ, nên càng thêm hết lòng hết dạ.

 

Đợi sau khi họ tới, chẳng hề chê bai nơi đây là bãi đất hoang, đầy cỏ dại, mà vội vàng bắt đầu nhập vật liệu: xi măng, cát, gỗ ván, sắt thép.

 

Họ dựng lều ngay trong đêm, tối đến tất cả công nhân đều sống tạm bợ ngay tại công trường.

 

Thuê kiến trúc sư tinh chỉnh bản thiết kế quy hoạch, cuối cùng chốt hạ. Chỉ riêng khoản nhập vật liệu ban đầu đã ngốn trọn hai mươi vạn trong tay Phó Cầm Duy, nhưng đây chỉ là con số mở đầu.

 

Phó Cầm Duy biết xây nhà tốn kém, nhưng trong tay chẳng còn đồng nào dính túi, áp lực cũng theo đó mà đè nặng.

 

Anh từng muốn tìm Từ Đại Nguyên làm người hợp tác, hai người có cùng quan điểm, vừa khéo có được mối làm ăn này. Nhưng sau khi đi hỏi, anh ta cũng chẳng có tiền.

 

Phó Cầm Duy nói: “Được rồi, cứ xây trước đã.” Tiền anh sẽ xoay sở dần.

 

Phó Cầm Duy xây nhà thiếu tiền, nhưng chưa từng hé răng với Lục Ngọc.

 

Ba mươi vạn cổ phiếu Lục Ngọc mua đã tăng mạnh, chỉ vỏn vẹn bốn tháng mà mỗi cổ phiếu đã tăng mười tệ.

 

Đầu tư ba mươi vạn vào, bây giờ tài khoản đã có năm mươi vạn, sinh lời ròng hai mươi vạn.

 

Cuối cùng cô cũng hiểu vì sao những người đổ tiền vào thị trường cổ phiếu sẽ bỏ hết gia sản vào đó, quả thực quá đỗi hấp dẫn.

 

Quả thực giống như nhắm mắt cũng có tiền rơi vào tay, giống như con bạc cược thắng, cứ muốn làm thêm một ván lớn nữa. Nhưng Lục Ngọc đã kìm lòng lại, rút ba mươi vạn tiền vốn ra.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu