Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 50

 

Ba nàng dâu còn lại cùng nhau về, ba người họ đều tìm Lục Ngọc để lấy đồ, nghe nói cô về nhà, vội vã quay về xem. Nào ngờ vừa về đã nghe thấy chuyện liên quan tới tiền nong.

 

Nhà họ Phó đều sống chung, không ai ra ở riêng, mẹ chồng giữ tiền trong nhà, nhưng các chị cũng đều để dành chút tiền riêng, mua sắm đồ đạc lặt vặt đều phải lấy từ trong ví mình ra.

 

Vừa nghe nói hình như mẹ chồng cho Lục Ngọc một tệ, chị ba Phó không thể ngồi yên được nữa.

 

Phải đối xử công bằng với các con dâu chứ, nếu không chị ấy không chấp nhận đâu.

 

Nụ cười vừa thoáng hiện trên gương mặt bà Tiêu Thái Liên lại cứng lại. Vợ thằng ba đúng là đứa ngứa đòn nhất, chuyện gì cũng có chị ấy tham gia.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Tính tình cũng không tệ, chỉ là khá tính toán chi li với tiền, nếu không phải nể tình chị ấy đã sinh ba thằng nhóc cho nhà họ Phó, bà mới không chiều chuộng chị ấy như vậy.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Làm gì có con dâu nào lại đi quản mẹ chồng như thế.

 

Bà muốn tiêu thế nào thì tiêu thế ấy, có cần gì phải lén la lén lút đâu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Bà Tiêu Thái Liên đang bực bội trong lòng, thấy Lục Ngọc nói: “Chị dâu, các chị tới đúng lúc quá. Em muốn làm chút cổ vịt, cánh vịt bán ở khu chợ nhỏ gần cung tiêu xã. Mẹ nói đầu tư một tệ, nếu kiếm được tiền em có thể chia cho mẹ một phần mười. Các chị cũng góp chút vốn đi, tiền sinh tiền mà.”

 

Một câu nói đã hóa giải mâu thuẫn sinh ra vì tiền giữa mẹ chồng và các con dâu.

 

Chị ba Phó nói: “Thứ này có thể kiếm tiền thật sao?” Thời này không có khái niệm kinh doanh tư nhân gì, mọi người vẫn quen với việc ăn cơm tập thể.

 

Chỉ sợ buôn bán không được, nhưng chị ấy lại rất tin tưởng vào tay nghề của Lục Ngọc, nên cũng hơi d.a.o động.

 

Hai chị dâu khác cũng vậy, chỉ là bình thường họ phải nuôi con, tiền trong tay vốn không nhiều, còn phải ứng phó với các khoản chi tiêu ngoài dự kiến, một tệ thật sự không phải là ít.

 

Lục Ngọc nói: “Em cũng không thể đảm bảo chắc chắn, nếu kiếm được tiền sẽ chia cho mọi người, nếu không được, mọi người cùng chịu lỗ.”

 

Chị cả nói: “Cổ vịt, cánh vịt toàn xương xẩu, ai mà ăn chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngược lại chị hai, người bình thường vốn tính toán chi li nhất, lại nói: “Chị đầu tư!” Nói xong liền muốn lấy tiền ra.

 

Chị ba Phó đang do dự, thấy chị hai mạnh dạn như thế, lại cảm thấy mình trở nên hẹp hòi, nói: “Vậy chị cũng góp một tệ.”

 

Chị cả thấy chỉ còn thiếu mình, liền quyết tâm, dù sao thì chuyện lớn thì cùng gánh, đều là chị em dâu dưới một mái nhà, không thể để thiên hạ chê cười, nói: “Em đợi chị đi lấy tiền đã.”

 

Mẹ chồng Tiêu Thái Liên thấy vậy, thầm cảm thán.

 

Bà biết ba người họ, bình thường đối xử với nhau rất tốt đẹp, nhưng cứ dính tới tiền nong là liền biến thành gà trống sắt, chẳng nhổ được sợi lông nào.

 

Lục Ngọc mới gả tới, bà còn sợ cô sẽ không hòa hợp với các anh chị dâu này, nhưng bây giờ xem ra cô gái này có bản lĩnh, có thể nhổ được lông từ trên người gà trống ấy ra, đúng là có tài.

 

Lục Ngọc thu về bốn tệ tiền vốn, vậy là đã hòa vốn rồi. Cô giữ lại sáu phần, còn lại mỗi người một phần. Cô không tham gia làm việc đồng áng đã lâu, chắc chắn mọi người sẽ có ý kiến, chi bằng kéo mọi người cùng vào cuộc!

 

Dẫu sao, làm những món kho này khó tránh khỏi việc dùng lửa, lò bếp, cùng các loại gia vị trong nhà. Không thể cái gì cũng tính toán chi li, rõ ràng đến thế. Chi bằng bỏ ra chút tiền để "bịt miệng" những lời gièm pha, coi như mọi người đều có phần hùn hạp, sẽ chẳng ai có thể bới móc được nữa.

 

Lục Ngọc tính toán làm ăn lâu dài, nên mọi chuyện đều suy nghĩ thấu đáo.

 

Rất nhanh sau đó, cô bắt đầu bắc nồi lên hầm. Những chiếc nồi lớn trong nhà thường dùng để nấu cơm cho cả nhà, với ngần ấy miệng ăn, buổi tối còn cần dùng, không thể chiếm dụng. Lục Ngọc đành tìm một chiếc nồi gang lớn đã cũ kỹ trong căn chái bếp nhỏ, mở bếp ở sân sau.

 

Cánh vịt kho chỉ cần nêm nếm đủ gia vị là được, chẳng mấy chốc, mùi thơm cay nồng đã bắt đầu lan tỏa khắp nơi, hầm liu riu trên bếp. Đến khi cánh vịt thấm đẫm hương vị, cô lại dùng chính thứ nước sốt sánh đặc ấy mà rim kỹ, lúc đó, vị sẽ ngấm vào tận xương, ăn càng thêm ngon miệng.

 

Đến tối, Lục Ngọc ăn cơm xong, gắp cho mỗi người một chiếc cánh vịt, mời cả nhà nếm thử.

 

Cánh vịt nấu chín không có nhiều thịt, nhưng khi ăn lại cay tê đầu lưỡi, càng gặm xương càng thấy thơm lừng. Mới đầu ăn không thấy gì đặc biệt, nhưng ăn xong lại thấy vừa cay vừa thèm thuồng, cứ muốn ăn thêm lần nữa.

 

Vào đầu thập niên 80, những người ở đây chưa từng nếm qua loại món ăn chơi lạ miệng như vậy. Ai nấy đều tấm tắc khen ngon, ăn đến mức say mê: "Đây là món gì vậy, còn nữa không?" Ăn một cái chẳng thấm vào đâu.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu