Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 121

 

Lục Ngọc ở nhà vừa xào xong nguyên liệu, liền đi thay đồ. Cô sắp bị khói hun đến ngấm tận vào từng thớ thịt rồi. Cô múc vội một chậu nước trong gội đầu, sẵn tiện mang theo vài bộ đồ ra sông giặt.

 

Vừa tới bên sông, cô nhìn thấy mấy bà thím, bác gái đang ngồi đan giỏ tre, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ trìu mến, nhu hòa.

 

Mọi người đều ngỡ ngàng khi nhận ra cô gái Lục Ngọc này hiền lành, lễ phép biết bao. Từ khi về làm dâu nhà họ Phó, cô bé luôn miệng chào hỏi mỗi khi gặp mặt. Phần lớn người trẻ trong thôn đều đã ra đồng làm việc, nhưng Lục Ngọc bởi vì cơ thể yếu ớt, nên không ai gọi cô ra đồng.

 

Các bà, các chị trong thôn thường xuyên bắt gặp cô. Thi thoảng nếu có đồ không xách được, Lục Ngọc đều không ngần ngại giúp một tay. Thời gian dài, lâu dần, mọi người xem Lục Ngọc như con cái, cháu chắt trong nhà vậy.

 

Bác gái Hứa hỏi: “Tiểu Ngọc, con nhìn thấy Lục Kiều không?”

 

Lục Ngọc vừa giặt đồ vừa đáp: “Không có ạ.” Hôm qua cô chỉ nhìn thấy Lục Kiều một thoáng, khi đó cũng không để tâm gì nhiều.

 

Quan hệ giữa cô với Lục Kiều luôn không tốt, cả thôn đều biết.
TruyenLau
 

Bác gái Lưu trong đám đó chen lời: “Hồi nãy má nó đã đi tìm nó mấy lượt rồi đó.”

 

Không đợi Lục Ngọc tán gẫu với bọn họ, bác gái Hứa liền nói tiếp: “Chắc là lại giở trò lẩn tránh việc nặng nhọc chứ gì. Vừa mới cử họ đi gánh phân, cứ đi tìm người loay hoay như vậy thì cả buổi sáng có làm được bao nhiêu việc chứ.”

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Người trong thôn đều thích những người cần mẫn thành thật. Còn hai vợ chồng nhà đó tâm cơ quá, chẳng thành thật gì. Hèn gì mà lại nuôi dạy ra được đứa con gái dã tâm, mưu mô đến vậy.

 

Bác gái Lưu khẽ nói: “Bác nghe nói…” Giọng bà chợt nhỏ dần, đầy vẻ bí hiểm.
TruyenLau.com
 

Tò mò và hóng chuyện là tính trời chung của con người, ngay cả Lục Ngọc cũng không nén nổi sự tò mò, ghé lại gần hơn một chút, hóng xem còn chuyện gì hay ho. Mấy thím mấy bác xung quanh cũng đều ghé sát lại. Đừng thấy mấy bà lãng tai, nhưng hễ có chuyện bí mật gì là lọt vào tai hết.

 

Tiêu Thái Liên ở nhà làm xong việc cũng ra ngoài. Người già thích hóng chuyện xôm tụ, thấy bên này đông người, bèn bước tới, cười hỏi: “Các bà đang bàn chuyện gì thế? Tôi nghe ké với!”

 

Mấy thím xung quanh vội vàng nhường cho bà một chỗ. Rồi một người vội vàng kể tin tức nóng hổi vừa mới dò la được, nói: “Các vị có biết không, chính con Lục Kiều đã trộm cái quần trong của bà cụ Lục đấy!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tất thảy mọi người có mặt đều ngẩn tò te trước tin tức này, há hốc mồm hỏi: “Gì cơ?”

 

Chuyện bà nội Lục mất cái quần trong đã từng làm ầm ĩ khắp thôn, ngay cả ông trưởng thôn cũng phải động đến. Người già xưa nay vẫn hay khâu túi vải bên trong quần để cất tiền. Bà nội Lục mất đứt hơn hai trăm tệ chứ ít ỏi gì! Ngay cả ông trưởng thôn cũng thấy xấu mặt. Chuyện truyền ra ngoài, người ta sẽ nói cái thôn này có kẻ trộm quần trong của người già, còn mặt mũi nào nữa! Trưởng thôn từng tuyên bố, hễ tìm ra kẻ cắp, sẽ lôi đi bêu riếu khắp thôn, cho cả làng thấy mặt mũi đứa trộm cắp là ai! Hồi ấy, nhiều bà già trong thôn không dám phơi quần trong bên ngoài, chẳng sợ bị trộm lấy, chỉ sợ bị kẻ trộm... nhung nhớ cái quần ấy thôi!

 

Thuở đó, Lục Kiều còn có cớ thoái thác, hình như bảo là vào huyện bán rau cuộn.

 

“Thật hả? Lời này đâu có thể nói bừa!”

 

Trước nay Lục Kiều nổi tiếng hiền lành tháo vát, sao giờ lại vừa tơ tưởng người thành phố, vừa thò tay trộm cắp?

 

Bác gái Lưu khẳng định chắc nịch: “Chắc chắn là thật! Chính thằng em trai nó, Lục Đại Bảo, phát hiện ra đó. Nó còn lén kể với thằng cháu nội Hổ Tử nhà tôi. Thằng Đại Bảo còn bảo con Lục Kiều đã mua cá hộp cho nó nữa chứ.”

 

Cá hộp một hộp những tám hào, người thường làm gì có nhiều tiền đến thế, cho dù có cũng chẳng nỡ mua đâu.

 

Trong lòng mọi người đều ngỡ ngàng. Lục Kiều muốn bám víu người thành phố, muốn đổi đời thì cũng là chuyện thường tình. Nhưng nếu nói trộm tiền, thì đó là tội lỗi lớn rồi.

 

“Vậy nhà họ Lục đã biết chuyện này chưa?” Tiêu Thái Liên hỏi.

 

Bà cụ Dương đáp: “Không biết sao được chứ, sáng nay chẳng ai thấy mặt con Lục Kiều đâu, nó trốn biệt rồi!”

 

Lục Ngọc không ngờ con nhỏ đó chỉ vì hai trăm tệ mà lại có thể liều lĩnh đến thế.

 

Lục Kiều bỏ trốn, tin tức này làm chấn động cả thôn. Dù những năm 80 không còn nghiêm ngặt như trước, nhưng muốn đi xa mà không có giấy tờ tùy thân và hộ khẩu thì làm sao mà đi được!

 

Trong thôn mất người, bác gái Lục đành vội vàng đến huyện trình báo. Lần này, ngay cả thôn cũng không còn mặt mũi nào để đứng ra bảo lãnh cho nó nữa.

 

Con nhỏ Lục Kiều này đúng là quá ranh ma phá phách.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu