Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 364

 

Vương Đại Toàn phấn khởi nói: “Chỗ tôi có thể gom được ba mươi tư người đấy!” Cộng cả ông là ba mươi lăm.

 

Lục Ngọc gật đầu: “Vậy chú nhanh chóng sắp xếp đi, tốt nhất là hôm nay có thể đăng ký, coi như được tính một ngày công.”

 

Vương Đại Toàn lập tức hỏi: “Thế tôi phải tìm cô ở đâu?”

 

Phó Cầm Duy liền đọc địa chỉ xưởng.

 

Vương Đại Toàn vốn là người trong huyện, từng nghe tiếng về xưởng của hai người, lập tức đáp: “Được, bây giờ tôi sẽ đi liên hệ ngay. Vậy tôi nên xưng hô với cô cậu thế nào đây?”

 

Lục Ngọc giới thiệu: “Anh ấy là Phó Cầm Duy, là xưởng trưởng của chúng tôi.”

 

Vương Đại Toàn vừa nghe là xưởng trưởng, liền tỏ vẻ cung kính với anh ấy. Không ngờ một người trẻ tuổi như vậy đã có thể làm xưởng trưởng, quả nhiên người với người thật khác biệt.

 

Họ cùng nhau đi ra khỏi khu lều dựng tạm. Lục Ngọc và Phó Cầm Duy đều thở phào nhẹ nhõm. Vấn đề khiến họ đau đầu nhất vậy mà đã được tháo gỡ nhanh gọn đến thế.

 

Đợi khi họ quay về, những công nhân do đám bạn của Lưu Bàng giới thiệu cũng đã đến xưởng. Cả xưởng náo nhiệt hẳn lên, bây giờ là làm việc hai mươi tư tiếng đồng hồ, làm việc tăng ca liên tục.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Lưu Bàng nhìn thấy họ liền vội khoe rằng: “Cha tôi đã bàn xong thiết bị rồi, nhập thêm về hai bộ máy móc lớn.” Có người san sẻ gánh nặng quả là một cảm giác không tồi chút nào.

 

Lưu Bàng cả đêm không ngủ, Lục Ngọc liền khuyên: “Hay là anh đi nghỉ ngơi một lát đi.”
TruyenLau.com
 

Lưu Bàng vẫn còn rất phấn khích: “Không ngủ được đâu.”

 

Lục Ngọc nghiêm giọng: “Tiền bạc không phải kiếm trong ngày một ngày hai. Anh mau đi nghỉ ngơi đi, càng vào lúc này, càng không thể coi nhẹ sức khỏe, lỡ như ngã bệnh thì e rằng không ai có thể thay anh gánh vác nổi.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Đã nói đến nước này, cũng chẳng hiểu vì sao, lời Lục Ngọc nói lại cực kỳ có sức thuyết phục. Lưu Bàng đành gật đầu: “Vậy tôi ké cái giường ở văn phòng, ngả lưng chợp mắt nửa tiếng đồng hồ vậy.”

 

Bạn của Lưu Bàng cười nói trêu chọc: “Vừa nãy chúng tôi khuyên giải như thế, hắn ta cũng chẳng chịu đi, cô nói một câu cậu ta liền đi. Xem ra cậu ta nghe lời cô răm rắp đấy!”

 

Đám bạn này luôn ở bên Lưu Bàng, cũng thức đêm theo, bây giờ đều đã mệt rã rời.

 

Lục Ngọc bố trí vài công nhân đến phụ trách điện thoại, dù sao giá cả đã được niêm yết rõ ràng, có chỗ nào chưa rõ có thể hỏi lại người có kinh nghiệm, chỉ cần được hướng dẫn sơ qua là có thể bắt tay vào việc ngay.

 

Để thế chỗ cho những người bạn của Lưu Bàng, mấy người này giờ đây chân bước loạng choạng, phải gọi xe đưa họ về nhà nghỉ ngơi.

 

Lục Ngọc xử lý dứt khoát mạnh mẽ như vậy, mọi việc ở đây cũng trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn.

 

Lục Ngọc giải quyết ổn thỏa mọi việc ở đây xong xuôi, cô cũng quay về thôn.

 

Vừa về đến thôn, có người đã nói với cô: “Bí thư thôn bảo cô tới ủy ban thôn một chuyến.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Ngọc bán tín bán nghi, sau khi tới nơi, bí thư thôn nói: “Huyện ủy vừa gọi điện về, bảo cô gọi lại cho họ.”

 

Điện thoại từ huyện ủy về, dù có là việc nhỏ thì cũng là chuyện hệ trọng, không thể xem nhẹ. Lục Ngọc lập tức quay số.

 

Đầu dây bên kia là Bí thư Lý, ông ấy cười sảng khoái nói: “Các vị lãnh đạo cấp trên đã nắm được thông tin về việc xưởng của Phó Cầm Duy quảng cáo trên ti vi, chúng tôi gọi điện mãi mà không được, cô thay mặt huyện ủy gửi lời động viên, khích lệ đến xưởng vài câu.”

 

Chuyện trong xưởng đã lan đi nhanh chóng, khi đã lên sóng truyền hình, điện thoại ở huyện ủy cả buổi sáng không ngớt những cuộc gọi từ lãnh đạo thành phố.

 

Lãnh đạo huyện vui mừng khôn xiết muốn hỏi thăm tình hình, hiếm hoi lắm mới có một xưởng tư nhân làm rạng danh huyện nhà đến thế, ngờ đâu điện thoại ở xưởng luôn trong tình trạng bận máy.

 

Họ đều biết Phó Cầm Duy là chồng của Lục Ngọc, thế là họ đành gọi vòng về, gọi điện thoại cho thôn.

 

Đầu dây bên kia, Lục Ngọc đã có thể nghe thấy tiếng cười sảng khoái của lãnh đạo huyện, quảng cáo lên ti vi, đủ để họ được dịp phổng mũi một phen.

 

Lục Ngọc nói: “Vâng, thưa lãnh đạo! Tôi nhất định sẽ truyền đạt lại đầy đủ.”

 

Đầu dây bên kia cười vài câu, rồi mới cúp máy.

 

Lục Ngọc vừa gác ống nghe xuống, bí thư thôn đã liền nói: “Việc kinh doanh của Cầm Duy đã bắt đầu lên sóng truyền hình rồi, thế này thật là đáng nể!” Hóa ra lúc Lục Ngọc nhận điện thoại, bí thư thôn vẫn luôn ở bên cạnh, dỏng tai lắng nghe.

 

Lục Ngọc đáp: “Cũng được ạ.” Cô đã đ.á.n.h giá thấp sức mạnh của quảng cáo trên ti vi, choáng váng trước lượng đơn hàng quá lớn chỉ trong một buổi sáng. Giờ thì cô đã đ.â.m ra chai sạn rồi.

 

Bí thư thôn nói: “Thật sự quá đỗi xuất sắc, trước đây chỉ biết Phó Cầm Duy học giỏi, không ngờ làm ăn cũng hết sức giỏi giang.”

 

Đang nói chuyện, trưởng thôn đi vào: “Ra trò cái gì vậy?”

 

Bí thư thôn lập tức thuật lại chuyện này.

 

Trưởng thôn cười nói: “Sau này, rau quả của chúng ta cũng không thể để thua kém, mọi người đều phải cố gắng làm ăn!” Ông ta cũng rạng rỡ hẳn lên, trong lòng dấy lên một sự hăng hái cạnh tranh.

 

Lục Ngọc nói: “Chắc chắn là vậy ạ.” Năm nay mùa màng bội thu, cộng thêm còn có rau màu trồng trong nhà kính, dựa theo tốc độ này mà nói, cuối năm có thể trả xong món nợ mua chiếc máy kéo rồi.

 

“Mẹ cháu còn nói muốn xuất chuồng lợn. Không biết làng ta nên bán lợn hơi hay mổ thịt bán ạ?”

 

Lợn đã nuôi hơn hai trăm ngày, có thể mổ thịt được rồi, rồi để lại một lứa lợn con, vừa hay đảm bảo hai lứa mỗi năm.

 

Trưởng thôn nói: “Mổ lợn đi, chia thịt cho bà con!” Vừa hay bây giờ là lúc làm việc mệt nhọc, mổ một con lợn cải thiện bữa ăn cho mọi người.

 

Hơn nữa giống lợn cỏ nhà quê chính hiệu này, thịt lợn ngon hơn lợn nuôi công nghiệp bên ngoài nhiều.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu