Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 79

 

Mấy viên công an trong đồn nghe đến ngẩn ngơ cả người, nhìn ánh mắt Lục Ngọc mà càng thấy khó lường. Người bình thường làm sao có thể nắm rõ các tài liệu và thủ tục kiện tụng đến mức này được chứ?

 

Nhưng làm như thế này, họ không cần phải đứng ra hòa giải, cũng có thể giảm bớt đáng kể gánh nặng công việc của mình.

 

Rất nhanh, bên cảnh sát liền cử người tới bệnh viện huyện. Ở đó có khoa y tế chuyên trách hợp tác với họ, sẽ cấp giấy giám định thương tật chuyên môn.

 

Dưới sự kiên trì của Lục Ngọc, cuối cùng họ vẫn quyết định lập án cho cô.

 

Họ vừa bước ra khỏi đồn công an thì vừa hay nhìn thấy Lý Dục Tài đang đạp chiếc xe đạp cà tàng tới. Anh ta cũng nhìn thấy Lục Ngọc, liền dừng lại chào hỏi: “Sao cô lại tới đồn công an thế?”

 

Lục Ngọc đáp: “Có chút việc thôi. À này, anh có quen biết luật sư nào không?” Cô gần như không có mối quan hệ nào ở cái huyện này cả.

 

Lý Dục Tài đáp: “Có chứ, tôi sẽ giới thiệu cho cô.”

 
TruyenLau
Lục Ngọc gật đầu: “Cảm ơn anh. Lần sau tôi sẽ mời anh ăn một bữa cổ vịt ra trò.”

 

Lý Dục Tài vẫn luôn cảm thấy anh và ông nội nợ Lục Ngọc một ân tình lớn. Mấy lần anh đề nghị bồi thường kinh tế đều bị cô từ chối, giờ cuối cùng cũng có dịp để anh giúp đỡ, tất nhiên phải làm thật tốt, không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào.

 

Lần này Lục Ngọc tới đồn công an chắc chắn là đã gặp chuyện lớn rồi. Thấy cô có việc gấp, anh cũng không níu kéo. Dù sao thì anh cũng có người quen trong đồn, lát nữa vào hỏi thăm là sẽ rõ ngay thôi!
TruyenLau.com
 

Lục Ngọc cùng Cảnh sát Trần tới bệnh viện. Vừa hay thấy bác sĩ đang nói chuyện với cha mẹ Lục bên ngoài phòng cấp cứu, Lục Ngọc liền bước tới.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Bác sĩ nói: “Phổi của bệnh nhân bị tổn thương nghiêm trọng, gãy ba cái xương sườn, còn bị đ.á.n.h đến mức tiểu tiện không tự chủ. Sau khi cấp cứu đã khôi phục được phần nào, nhưng phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng ít nhất một năm trời.”

 

Người nhà họ Lục thấy đã cứu được chị ấy rồi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Lục Ngọc theo Cảnh sát Trần đi làm giấy xác nhận thương tích. Sau khi có đủ giấy xác nhận thương tích của cả người lớn lẫn đứa trẻ, Cảnh sát Trần mới rời đi.

 

Lục Ngọc đứng đắn nói với mẹ cô: “Mẹ, con nhất định sẽ bắt gã ta phải trả giá đắt.” Cô thề trong lòng!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chị cả phải nhập viện lâu dài, tin tức này đối với nhà họ Lục mà nói quả là họa vô đơn chí.

 

Lục Ngọc nói: “Trước tiên hãy gọi điện thoại cho chị hai đi.” Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, không thể không báo cho chị ấy biết.

 

Mẹ Lục căn bản không có chủ kiến gì, may mà Lục Ngọc ở bên cạnh.

 

Để cha Lục một mình ở lại bệnh viện chăm sóc Lục Bình đang thập tử nhất sinh vì trận đòn, Lục Ngọc cùng mẹ cô ra ngoài gọi điện thoại.

 

Cước phí điện thoại bên ngoài quả thật chẳng hề rẻ, mỗi phút năm hào. Mẹ Lục run rẩy quay số, điện thoại gọi tới thôn của họ, rồi còn phải sai người đi gọi chị hai Lục đến!

 

Tính cả chuyện liên lạc, đi lại cũng đã tốn không ít thời gian, mẹ Lục nhìn thời gian trôi qua từng giây từng phút, trong lòng quặn thắt xót xa không thôi. Chiếc điện thoại này cứ như một con thú nuốt vàng, từng giây từng phút đều ngốn tiền của bà.

 

Ba phút trôi qua, mẹ Lục đã muốn cúp điện thoại, còn chưa tìm được người nữa, đã ngốn mất một tệ rưỡi rồi. Một tệ rưỡi! Bà sốt ruột đến giậm chân thình thịch tại chỗ, nói: “Con bé này sao mãi chẳng nhấc máy vậy.”

 

Cuối cùng bên kia truyền tới tiếng của chị hai: “A lô?”

 

Miệng của mẹ Lục tuôn ra như nước vỡ bờ: “Mau tới bệnh viện huyện, chị cả con sắp bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi!” Nói xong một câu, bà nhanh chóng cúp điện thoại. Bà tính cúp ngay ở giây thứ năm mươi chín, ai ngờ vẫn chậm một nhịp. Lúc cúp là bốn phút lẻ hai giây, tính tiền theo năm phút!

 

Người thu tiền điện thoại thu của bà hai tệ rưỡi, khiến mẹ Lục đau lòng cố sức nài nỉ: “Chị em à, bớt chút đi, lấy hai tệ thôi có được không?”

 

“Không được, nơi này không có chuyện mặc cả. Nên đưa bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu.” Nhân viên thu tiền mặt vẫn lạnh tanh không chút biểu cảm.

 

Lục Ngọc trả tiền, hơn hai tệ quả là không nhỏ, gần bằng ba ngày lương công nhật của người làm công ăn lương rồi.

 

Mẹ Lục vô cùng sầu não: “Sớm biết vậy mẹ đã nói thêm vài câu, thời gian đều phí hoài vô ích.”

 

Lục Ngọc cũng nói: “Mẹ, mẹ nói nhanh như thế, chị hai có thể nghe hiểu không?”

 

Mẹ Lục giống như bị sét đánh, ngây người đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu