Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 137

 

Cách một bức tường, Phó Cầm Duy ở ngay bên ngoài. Vừa nãy anh cảm thấy trong lòng nóng bừng, cũng không biết là do ai xui khiến. Thấy Lục Ngọc đi, anh muốn đuổi theo giải thích, liền nghe thấy câu này.

 

Người tốt? Ha, cuối cùng Phó Cầm Duy anh cũng biết vì sao Lục Ngọc lại tin tưởng mà chấp nhận chung chăn gối với anh như vậy.

 

Chỉ là, lòng người nào có mãi như vậy. Anh rũ mắt, nhanh chóng rời khỏi đây. Nếu đã là người tốt, vậy thì hành động động tình vừa rồi của anh cũng chẳng cần phải giải thích gì thêm.

 



 

Lục Ngọc đợi mọi người đều đi hết, toan tìm đến nhà trưởng thôn trình bày đầu đuôi. Ai dè đi được nửa đường, Lâm Hâm từ đâu bước ra chặn cô lại: “Lục Kiều bây giờ đang ở đâu?”

 

Đây là lần thứ hai Lâm Hâm nhìn thấy Lục Ngọc, tính cả lần trước. Ông ta vẫn cứ ngẩn người trước vẻ đẹp sắc sảo của cô. Con nhỏ chẳng có gì nổi bật ngày xưa, giờ đây như một viên minh châu vừa được lau sạch bụi trần, toát lên vẻ đẹp kinh người, khiến người ta phải ngoái nhìn.

 

Lục Ngọc cảnh giác nhìn ông ta, trong tay áo đã giấu sẵn một con d.a.o nhỏ sắc lẹm. Nếu là một cô gái bình thường, không biết dùng dao, khi gặp kẻ xấu có khi lại tự rước họa vào thân.

 

Nhưng Lục Ngọc xuất thân từ thế gia đầu bếp lừng danh, từ nhỏ đã được "sống" cùng dao, thành thục đến mức phụ nữ cả thôn cộng lại cũng không chuyên nghiệp bằng cô. Con d.a.o này vốn được cô chuẩn bị để đề phòng lão, không ngờ Lâm Hâm thật sự tìm tới.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Lục Ngọc lạnh lùng đáp: “Tôi không biết.”

 

“Nếu nó mất tích, cô chính là người chịu trách nhiệm chính.” Lâm Hâm là loại người đầu đường xó chợ, trông y hệt đám lưu manh, lại còn nói những lời dọa nạt trắng trợn. Nếu là người bình thường gặp phải, e là đã sớm sợ phát khóc rồi. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Lục Ngọc vẫn điềm nhiên: “Chị ta đã là người lớn, tự chạy ra ngoài thì liên quan gì đến tôi? Chú còn không biết xấu hổ mà tới tìm tôi làm gì.” Dây thừng thì cứ thích đứt ngay chỗ mảnh.

 

Nếu không phải Lục Ngọc đã xuyên không đến đây, thì ngay từ chuyện tráo dâu năm xưa, cả nhà họ Lục lẫn cô đã c.h.ế.t không còn đất chôn.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lục Kiều có toan tính riêng là chuyện của ả ta, nhưng muốn sống tốt thì nên đường hoàng mà giành lấy, chứ không phải là tính kế, hãm hại người khác để trục lợi cho mình.

 

Lâm Hâm không ngờ cô gái trẻ lại dám phản bác, trong mắt ánh lên chút hứng thú, nói: “Cuộc sống an nhàn hạnh phúc bây giờ của cô, chẳng phải là nhờ phúc của Lục Kiều sao, sao lại không biết ơn chứ.”

 

Lục Ngọc tức giận nói: “Thôi đi cái điệp khúc cũ rích đó đi.” Cuộc sống là mỗi người tự tay mình giành lấy. Ban đầu, rõ ràng là Lục Kiều muốn chiếm hời mà bày ra màn tráo dâu. Giờ đây, sau khi mọi chuyện đã đổ vỡ tan tành, ả ta lại quay ra hối hận, còn vu vạ Lục Ngọc sai đủ điều. Đúng là khiến người ta giận sôi máu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Ngọc không có thời gian đôi co với ông ta, dứt khoát nói: “Nói xong thì biến đi cho khuất mắt.”

 

Năm nay Lâm Hâm ba mươi lăm tuổi, bên cạnh lại chẳng có bóng dáng người phụ nữ nào. Ông ta vốn ghét kiểu con gái mới lớn, chỉ cảm thấy phụ nữ trung niên mới có "tư vị". Vậy mà giờ đây, khi nhìn thấy Lục Ngọc, tâm tư ông ta lập tức d.a.o động mãnh liệt.

 

Người trẻ trong thôn đều đã đi làm ngoài đồng, mười dặm xung quanh chẳng có bóng người. Thật là tiện cho ông ta hành động. Lâm Hâm nói: “Thế này đi, cô ngủ với tôi một đêm, sau này tôi sẽ không tìm cô làm phiền nữa.”

 

Lục Ngọc nghe ông ta thốt ra lời vô liêm sỉ như vậy, tức đến mức run lên từng hồi.

 

Trước đây Lâm Hâm không hề biết Lục Ngọc xinh đẹp đến vậy. Vừa nói xong câu đó, trái tim ông ta ngứa ngáy khôn tả, muốn xông lên động tay động chân với cô. Ngay lúc này, một ánh bạc loé lên chói mắt.

 

Lâm Hâm lách người ra sau, ông ta kinh hồn bạt vía, không biết vừa rồi là thứ gì. Nhìn kỹ lại lần nữa, ông ta thấy trong tay Lục Ngọc đã có thêm một con d.a.o nhỏ.

 

Ông ta tức giận nói: “Hay cho con nhỏ không biết điều.” Ông ta thật sự tưởng một con d.a.o nhỏ như vậy có thể khiến ông ta sợ sao? Ngược lại, nó càng chọc giận ông ta hơn.

 

Hôm nay, ông ta nhất quyết phải làm cho cô thân bại danh liệt!

 

Lâm Hâm lại lần nữa muốn xông tới gần, còn định tay không cướp lấy con d.a.o trong tay Lục Ngọc.

 

Một khi d.a.o trong tay cô bị cướp đi, nguy hiểm to lớn sẽ ập lên đầu cô ngay lập tức.

 

Nhưng ông ta đã quá coi thường Lục Ngọc rồi. Cô vung d.a.o lên, tay ông ta lập tức bị rạch một vết sâu hoắm. Máu tươi trào ra lênh láng.

 

Lâm Hâm bị thương, càng kích thích hung tính. Ông ta không chỉ muốn chiếm đoạt Lục Ngọc, mà còn muốn rạch thêm hai đường lên người cô cho bõ tức.

 

Ông ta vừa nghĩ vậy, ai ngờ Lục Ngọc lại không hề hoảng sợ chút nào. Về sức mạnh, cô không thể đối chọi với Lâm Hâm, vậy thì phải dùng kỹ xảo để trừng trị ông ta. Lục Ngọc bất ngờ đá vào chỗ hiểm của ông ta, Lâm Hâm bị đá trúng nơi yếu ớt, lập tức kêu gào t.h.ả.m thiết.

 

Sau đó Lục Ngọc dùng d.a.o đ.â.m vào tay ông ta.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu