Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 321

 

Chị ba Phó nói: “Thật sự được sao? Liệu có không ổn lắm đâu?”

 

Trước đây cũng có người muốn đề ra chuyện này. Nhưng cấp trên không đồng ý, nói tất cả đều là sống theo nếp sống tập thể, làm sao có thể nghĩ đến chuyện phát triển kinh tế cá thể được. Cứ thế, chẳng còn ai dám nhắc tới chuyện này nữa.

 

Lục Ngọc nói: “Bây giờ khác rồi, quốc gia đang khuyến khích mọi người làm ăn, phát triển kinh tế, nếu không trong thôn cũng sẽ không lấy ruộng canh tác ra để dựng xưởng đâu!”

 

Trong lòng cô hiểu bây giờ chẳng qua mới chỉ là bước khởi đầu, sau này chính sách sẽ ngày càng cởi mở hơn.

 

Chị ba Phó nói: “Nếu thật sự có thể, vậy người cả thôn đều phải cảm ơn em đó!”

 

Cả thôn cũng muốn nuôi thêm lợn, nhưng hầu hết đều không thể nuôi nổi, hoặc có nuôi cũng khó mà giữ được. Nuôi gà thì khác, người trong thôn ai nấy cũng đều là cao thủ nuôi gà.

 

Hơn nữa điều này liên quan tới lợi ích của mỗi người, Lục Ngọc nói: “Để sau này em sẽ nói với trưởng thôn một chút!”

 

Chị ba Phó vừa nghe Lục Ngọc sẽ nói với trưởng thôn, trên mặt liền rạng rỡ hẳn lên.

 

Ai mà chẳng biết Lục Ngọc là người được trưởng thôn coi trọng nhất hiện giờ, nếu cô có thể lên tiếng, chuyện này chắc chắn sẽ thành công đến tám chín phần. Ngay cả chủ nhiệm phụ nữ cũng nói, bây giờ trưởng thôn chỉ nghe lời Lục Ngọc thôi. TruyenLau

 

Lục Ngọc nói: “Để hôm khác em bàn với trưởng thôn.”

 
Website TruyenLau.com
Chị ba Phó ở bên cạnh thúc giục nói: “Em mau đi đi, kẻo lại quên khuấy đi mất!”

 

Nếu thật sự được, chắc chắn nhà họ phải nuôi ba con gà. Bây giờ mẹ chồng không còn giống ngày xưa, một cái trứng gà cũng phải giấu giếm kỹ càng.

 

Bây giờ đã khá giả, có trứng gà thật sự cũng nỡ lòng cho họ dùng. TruyenLau.com

 

Bình thường họ không ăn được món ngon nào, trứng gà chính là thứ tốt nhất.

 

Lục Ngọc nghĩ ngợi cũng cảm thấy ý kiến đó hợp lý, trước khi đi còn dặn dò Phó Chi và mẹ Lục một câu.

 

Mẹ Lục lại thấy hơi lo lắng: “Đừng có gây chuyện nữa.” Con người bà vốn hay sợ sệt, gặp phải bất cứ chuyện gì cũng chẳng thích đứng ra giải quyết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chị Phó lại đứng về phía Lục Ngọc, nói: “Nên nói rõ, đây là đấu tranh vì quyền lợi của cả thôn.”

 

Lục Ngọc cũng gật đầu đồng tình. Mẹ Lục thấy mọi người đều tán thành, bà cũng đành chịu, chẳng tiện lên tiếng phản đối.

 

Ngay sau đó, Lục Ngọc tìm đến trưởng thôn, trình bày lại mọi việc với ông.

 

Trưởng thôn đáp: “Thêm một con gà cho mỗi nhà thì cũng chẳng sao! Nếu cấp trên có về kiểm tra, cứ lẳng lặng làm thịt mà ăn.”

 

Nhưng Lục Ngọc biết rõ, những vị lãnh đạo cấp trên vốn chẳng bao giờ rà soát từng nhà xem nuôi bao nhiêu gà.

 

Vả lại, số lượng không nhiều nhặn gì, chỉ là mỗi nhà có thêm một con. Tưởng ít nhưng lại cải thiện đáng kể cuộc sống của bà con, bởi lẽ trứng gà xưa nay vẫn là thứ hiếm có khó tìm nhất.

 

Lục Ngọc nói: “Chú đi nói với người trong thôn đi, họ hẳn sẽ mừng rỡ lắm cho mà xem.”

 

Trưởng thôn cười đáp: “Việc này cô nên tự mình đứng ra thông báo thì hơn! Ông đã không ít lần ‘thơm lây’ nhờ những sáng kiến của Lục Ngọc, giờ đây được tiếng là vị trưởng thôn có danh vọng nhất trong mấy đời. Biết ‘ăn cây nào rào cây ấy’, ông cũng thuận thế giúp Lục Ngọc ‘nâng tầm’ vị thế của cô trong lòng dân làng. Cứ mỗi lần Lục Ngọc có sáng kiến hay ho gì, ông đều chủ động góp ý, bàn bạc với cô.”

 

Giờ đây, Trưởng thôn Bạch của Bạch Gia Thôn vô cùng ghen tỵ, thèm muốn có một người tài giỏi như Lục Ngọc. Thậm chí ông ta còn ngỏ lời mời Lục Ngọc đảm nhiệm chức vụ cán bộ phụ nữ ở thôn mình, với ý định để cô làm cán bộ của cả hai thôn, như vậy sẽ càng có tương lai xán lạn.

 

Nhưng Lục Ngọc lại khéo léo từ chối lời mời. Hiện cô đang mang thai, dự kiến sẽ sinh nở vào tháng sáu năm sau. Hơn nữa, thể trạng cô vốn yếu hơn người, nên việc mang nặng đẻ đau càng thêm mệt mỏi.

 

Huống hồ, thân phận là người thôn khác mà đến quản lý công việc của người ta thì chắc chắn sẽ gặp không ít rắc rối. Người ta sẽ luôn dùng kính lúp mà săm soi, để ý đến sự thiên vị hay đối xử khác biệt của cô giữa hai thôn. Vì lẽ đó, Lục Ngọc đã dứt khoát từ chối.

 

Trưởng thôn cười cười đáp: “Tôi biết ngay cô sẽ chẳng nhận lời đâu mà. Nhưng lão già Bạch đó cứ ‘dai như đỉa đói’, cứ bắt tôi phải thuận miệng hỏi thử. Chắc chắn sau này tôi sẽ nói thẳng với lão ấy.”

 

Lục Ngọc vừa rời đi, đã có không ít bà con xúm lại hỏi han, rằng có đúng là mỗi nhà được phép nuôi thêm một con gà nữa hay không. Họ đều nghe ngóng được tin này từ chỗ chị Phó thứ ba.

 

Lục Ngọc nói: “Phải, nhưng là được phép nuôi thêm vào phần tự túc, không tính vào hạn ngạch chung.”

 

Bà con chẳng bận tâm nhiều đến chuyện ấy, miễn là được nuôi thêm gà thì riêng hay chung cũng chẳng còn quan trọng. Cả thôn ai nấy đều tấm tắc khen Lục Ngọc hết lời, rằng cô thật tốt khi luôn nghĩ tới phúc lợi của mọi người.

 

Tin vui về việc được phép nuôi thêm gà lan đi khắp thôn, nhanh chóng nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của tất thảy bà con. Chỉ với một chút tiền ít ỏi mua gà con, bà con đã có thể tự tay đảm bảo được lợi ích thiết thực cho gia đình mình. Chẳng cần chăm sóc quá cầu kỳ, con gà lớn lên sẽ đẻ trứng đều đều, đến ngày Tết lại có thể làm thịt cúng tổ tiên, cải thiện bữa ăn. Ai nấy trong thôn đều cảm kích Lục Ngọc hết mực.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu