Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 332

 

Lục Ngọc vừa sinh nở xong không thể đón gió, nên mọi người thấy mẹ con cô bình an thì cũng về trước.

 

Vào đến sân, ngay cả Phó Chi cũng tò mò đến nhìn đứa trẻ. Tinh thần của Lục Ngọc vẫn rất tốt, chủ yếu là vì việc sinh nở không khiến cô quá vất vả.

 

Lục Ngọc về phòng nằm nghỉ trước, mọi người ngắm nghía đứa trẻ cả buổi, cuối cùng mới đặt nó nằm bên cạnh Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc nghiêng đầu là có thể nhìn thấy gương mặt bé bỏng của đứa con, thật sự rất diệu kỳ.

 

Lục Ngọc dùng ngón tay chạm nhẹ vào chiếc má non mềm của đứa trẻ, thằng bé lập tức cọ cọ. Trái tim cô cũng tan chảy.

 

Thằng bé có phúc khí, vừa chào đời đã có rất nhiều người tới thăm, ai nấy đều phấn khởi bàn tán khi quay về: “Tôi đã bảo thằng bé đẹp mà!”

 

Người trong thôn cười nói: “Đương nhiên rồi, có cha mẹ như vậy, sao lại không đẹp được?”

  TruyenLau.com

Lục Ngọc chính là cô gái xinh đẹp nhất thôn, còn Phó Cầm Duy lại anh tuấn phi phàm, hai người kết hợp. Nhìn chiếc mũi thanh tú của thằng bé liền biết sau này cũng là một chàng trai khôi ngô tuấn tú.

 

Người trong thôn chưa từng thấy đứa trẻ nào đẹp đến vậy, đôi mắt hai mí tròn xoe, đáng yêu vô cùng.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tuy còn chưa mở mắt, nhưng tiếng kêu ư hử, mềm mại.

 

Trước đây Lục Ngọc đã chuẩn bị rất nhiều quần áo cho trẻ sơ sinh, nên thằng bé lúc nào cũng sạch sẽ, thơm tho. Không giống những đứa trẻ khác thường xuyên đóng khố, con trai cô rất vui vẻ, nếu gọi nó, nó sẽ ư hử hai tiếng đáp lại. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Mỗi ngày có rất nhiều người tới thăm nom đứa trẻ, thằng bé cũng rất ngoan.

 

Đứa trẻ mới chào đời mấy ngày, chỉ lớn như mèo con, nhưng không hề khóc lóc, càng khiến người ta thêm yêu mến.

 

Tiêu Thái Liên đã có rất nhiều cháu trai, thời gian trước cô con dâu cả lại sinh cho bà một đứa cháu trai nữa.

 

Bà ngoài miệng nói vốn không thích cháu trai, chỉ mong có một đứa cháu gái. Kết quả sau khi thằng bé chào đời, bà lại yêu chiều hết mực, ngày nào cũng ghé qua.

 

Thằng bé thơm tho đáng yêu, ai cũng quý mến.

 

Phó Cầm Duy đã sớm đặt tên cho con là Tích Niên.

 

Tiêu Thái Liên còn bĩu môi nói: “Sao lại đặt cái tên kỳ lạ như vậy?”

 

Phó Cầm Duy hỏi: “Không hay sao?”

 

Tên cúng cơm của người trong thôn đều là những cái tên chân chất như Trụ Tử, Đại Bảo, chỉ có Phó Cầm Duy là đặt tên nghe sang trọng, có học thức.

 

Nhưng nghe ra chính là người có học vấn, sau này nói không chừng thằng bé cũng có thể làm một sinh viên đại học.

 

Tiêu Thái Liên gọi một tiếng: “Tích Niên!” Nhưng thằng bé chẳng có phản ứng gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

 

 

Bà Tiêu Thái Liên chọt chọt vào má cậu bé, đứa trẻ con lập tức nhoẻn miệng cười.

 

Bà vô cùng yêu thương: “Ây dô, cháu trai cưng của bà đây rồi!”

 

Lục Ngọc ở cữ rất tốt.

 

Chị cả Lục gần như có mặt bên cạnh suốt, giúp cô nấu cơm tẩm bổ. Mẹ chồng cũng ôm túi lớn đồ đạc đến ở lại, cả người lớn lẫn trẻ con cùng nhau trông nom, chăm sóc.

 

Thoáng cái đã hai mươi tám ngày, chỉ hai hôm nữa là có thể ra cữ. Lục Ngọc vốn là người thích sạch sẽ, thi thoảng nhân lúc mẹ chồng vắng mặt cũng sẽ lén gội đầu một chút. Lúc này là cuối tháng sáu, tiết trời oi ả vô cùng.

 

Nếu một tháng trời không tắm rửa, e là sẽ ám mùi khó chịu lắm.

 

Lục Ngọc cứ dăm ba hôm lại lau rửa người một lần. Việc trong nhà ngoài đồng đều không cần cô bận tâm, đứa bé cũng không quấy khóc nhiều, Lục Ngọc chỉ việc cho con b.ú sữa. Ở cữ mà cô còn tăng thêm mấy ký.

 

Cứ thấy Tiểu Tích Niên rục rịch ư hử, Lục Ngọc liền biết đứa bé này đói bụng.

 

Mỗi lần cô cho con trai b.ú sữa, những người khác đều sẽ ra ngoài để giữ riêng tư cho mẹ con cô. Tiểu Tích Niên b.ú mẹ ngon lành, say sưa vô cùng.

 

Cô cúi đầu nhìn Tiểu Tích Niên, sau đó nhẹ nhàng xoa mặt con trai. Tiểu Tích Niên oe oe một tiếng, như muốn đáp lời cô rất nghiêm túc.

 

Sau khi cho ăn xong, Lục Ngọc thay quần áo, sau đó mới gọi Phó Cầm Duy vào phòng.

 

Từ lúc Lục Ngọc sinh đến nay sắp đầy tháng, Phó Cầm Duy vẫn luôn xin nghỉ ở nhà chăm sóc vợ con.

 

Lục Ngọc hỏi: “Anh không cần đến xưởng sao?”

 

Xưởng thực phẩm của Phó Cầm Duy đã sản xuất một lô cổ vịt sấy gió.

 

Một ngày có thể sản xuất hơn năm nghìn cái cổ vịt. Dù là xưởng có máy móc, con số này cũng là mức cầm chừng.

 

Nếu làm việc hết công suất, một ngày nhiều nhất có thể chế biến tới năm mươi nghìn cái cổ vịt.

 

Bây giờ họ không thể bán nhiều đến vậy, may mà Lục Ngọc đã cải tiến phương pháp, kéo dài thời gian bảo quản sản phẩm từ mười lăm ngày ban đầu lên đến ba tháng. Nhờ vậy, họ mới có thể chủ động sản xuất mà không lo tồn hàng.

 

Phó Cầm Duy nói: “Không sao đâu.”

 

Buổi trưa, Lục Ngọc húp canh gà rất ngon, nói: “Em muốn uống thêm một bát nữa.”

 

Phó Cầm Duy lập tức đi múc.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu