Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 44

 

Chuyện Lục Ngọc sẽ tới cung tiêu xã bỗng trở thành chuyện lớn của cả nhà họ Phó.

 

Cô vừa từ trong phòng chị cả đi ra, chị ba đã đợi sẵn ở cửa.

 

Chị ba Phó thấy Lục Ngọc liền cười nói: “Mọi người đều nhờ em mua đồ cả nhỉ!”

 

Chị ta càng nhiệt tình, sau đó kéo cô sang một bên nói: “Chú tư rất có tính nguyên tắc, không chịu làm phiền ai, cũng chẳng bao giờ nhận lời giúp đỡ người khác sai nguyên tắc đâu!”

 

Chị ta muốn nhờ Lục Ngọc mua giúp một hộp kem dưỡng da.

 

Chị nghĩ, sau một thời gian, khi về nhà ngoại sẽ khoe mẽ chút ít. Website TruyenLau.com

 

Chị dâu của chị ba Phó đã mua một hộp kem dưỡng da từ dưới huyện về, không khỏi làm chị ta chưng hửng, ít nhất là phải khoe khoang ròng rã nửa năm trời. Điều này khiến chị ba Phó không cam tâm, cuối cùng cũng dành dụm đủ tiền, vội vàng nhờ Lục Ngọc tới cung tiêu xã mua giúp.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hộp kem dưỡng da này bôi lên mặt thơm thoảng mùi hoa.

 

Lục Ngọc nghe xong, thấy toàn là những chuyện nhỏ nhặt, liền vui vẻ nhận lời. TruyenLau.com

 

Lục Ngọc còn gõ cửa, hỏi Tiêu Thái Liên có thứ gì muốn mua không.

 

Mẹ chồng Tiêu Thái Liên nói không cần, nhưng trong lòng cũng vui thầm. Con dâu chú ý đến bà, ở phương diện này còn hiếu thảo hơn đám con trai nhiều.

 

Lục Ngọc quay về làm một danh sách cụ thể.

 

Phó Cầm Duy nói: “Nếu ngày mai em không dậy nổi, tôi sẽ không gọi em đâu.”

 

Lục Ngọc hừ nhẹ một tiếng: “Anh chê bai ai vậy, tôi chắc chắn sẽ dậy đúng giờ mà.”

 

Tối đó, cô đi ngủ từ rất sớm. Sáng ngày hôm sau, Phó Cầm Duy vừa sửa soạn đồ đạc xong, động tác nhẹ nhàng, Lục Ngọc đã lập tức thức dậy.

 

Cô lờ đờ nói: “Chúng ta xuất phát thôi.”

 

Lục Ngọc nhanh chóng mặc xong bộ đồ của mình.

 

Vốn dĩ cô đã xinh đẹp, chải chuốt thêm đôi chút, trông càng thêm tươi tắn. Phó Cầm Duy nhìn cô một cái, cũng không nói năng gì thêm.

 

Sửa soạn xong xuôi, hai người liền tới nhà bếp. Trong bếp còn lại chút cơm nguội canh thừa từ hôm qua, vội vàng ăn mấy miếng lót dạ, hai người liền khởi hành. Đi được nửa đường, Lục Ngọc bắt đầu thở hổn hển.

 

Cô chưa từng đi bộ xa như vậy, trên con đường vắng tanh chỉ có hai bóng người, dưới lòng bàn chân cô đã ê ẩm, thậm chí còn nổi cả bọng máu.

 

Lục Ngọc nghiến răng chịu đựng, không hé răng than vãn một lời nào với Phó Cầm Duy.

 

Phó Cầm Duy dường như đã nhận ra điều gì đó, bèn nói: “Tôi cõng em.”

 

Phó Cầm Duy nghĩ bụng, quả đúng là phụ nữ chân yếu tay mềm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Ngọc lại cố làm ra vẻ mạnh mẽ nói: “Không sao, tôi có thể tự đi được mà!”

 

Cô không thể nhõng nhẽo tỏ ra yếu đuối để người ta chê cười, đành c.ắ.n chặt răng, tiếp tục bước theo anh.

 

Đi thêm một đoạn nữa mới dần thấy bóng dáng người qua lại, rất nhanh đã nhìn thấy tấm biển đề mấy chữ Cung tiêu xã.

 

Lục Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Cung tiêu xã thời này có địa vị quan trọng bậc nhất trong lòng bà con lối xóm.

 

Cô chưa từng tới đây, liền theo chân anh vào trong.

 

Phó Cầm Duy là kế toán, ở đây anh được lòng mọi người. Rất nhiều người nhìn thấy anh liền ồ lên chào hỏi.

 

Một số người khá thân thiết với anh bèn hỏi: “Đây là ai thế?”

 

Phó Cầm Duy trịnh trọng đáp lời: “Đây là vợ tôi!”

 

Sáu cô mậu dịch viên trong cung tiêu xã nghe được tin này, lập tức nhìn về phía Lục Ngọc. Ai nấy đều biết Phó Cầm Duy anh tuấn đã kết hôn sớm, không ngờ cô vợ anh cưới cũng xinh đẹp đến thế. Hai người này trai tài gái sắc, thật đúng là một đôi trời sinh.

 

Một người khác cười nói: “Cậu Phó đi làm còn đưa cả cô nhà đi theo đấy à!” Nói xong liền tủm tỉm cười.

 

Phó Cầm Duy chỉ ừm một tiếng, cũng không giải thích dài dòng. Sau đó dẫn Lục Ngọc vào văn phòng.

 

Căn văn phòng này vô cùng tềnh toàng, chỉ có vỏn vẹn hai cái bàn gỗ sờn cũ. Trên bàn đặt một cái bàn tính gạt lạch cạch, cùng mấy quyển sổ dày cộp.

 

Sau khi ngồi đâu vào đấy, Phó Cầm Duy bắt đầu nhanh tay sắp xếp sổ sách, khoản mục.

 

Lục Ngọc ngồi bên cạnh nhìn anh làm việc.

 

Một lát sau, một người đàn ông trung niên bước vào: “Tiểu Phó, cô này là ai thế?”

 

Phó Cầm Duy lại giới thiệu thân phận của Lục Ngọc với ông.

 

Người đàn ông trung niên là chủ nhiệm của cung tiêu xã. Ông cười nói: “À ra cô chính là người đã rước được anh kế toán lạnh lùng của cung tiêu xã chúng tôi về làm chồng đấy à!”

 

Sau đó, ông cười nói mình chưa đón tiếp chu đáo, rồi pha một ấm trà cho cô.

 

Lục Ngọc vội vàng đứng dậy cảm ơn.

 

Hàng hóa ở cung tiêu xã không thể sánh bằng mấy quầy bách hóa nhỏ về sau này, mặt hàng ở đây ít ỏi, đơn điệu.

 

Có chậu men đỏ, chăn bông, chiếu đệm, phích nước; hai ba chiếc áo vải treo cao tít, ai muốn mua cũng không được tự tiện chạm vào.

 

Vải vóc cũng chỉ có ba màu xám, lam, đen, trông khá ảm đạm. Ngoài ra còn có một số mặt hàng bán chạy như đường viên, trà lá, lạp xưởng.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu