Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 438

 

Hộ khẩu vẫn luôn là nỗi niềm canh cánh của người dân quê, là rào cản lớn đối với con đường phát triển của nhiều người.

 

Muốn đi làm ăn xa mà không có hộ khẩu, cơ bản là chẳng ai chịu nhận.

 

Hơn nữa, việc chuyển hộ khẩu vốn dĩ rất nghiêm ngặt, thông thường phải có người bảo lãnh hoặc là trường hợp đặc biệt mới mong được phê duyệt.

 

Từ thôn muốn vào huyện đã chẳng dễ dàng, huống hồ từ huyện muốn vào tỉnh, đó là cả một bước ngoặt lớn, khó khăn chồng chất khó khăn.

 

Bây giờ đã bắt đầu mua nhà tặng hộ khẩu rồi ư?

 

Bà Phó Chi sợ cô chưa thấu hết tầm quan trọng của việc này, bèn nói cặn kẽ hơn: "Hai vợ chồng con đều là những người tài giỏi, có xoay sở thế nào cũng được, nhưng cũng phải nghĩ cho đứa trẻ nữa chứ!"

 

Ngừng một chút, bà ấy lại nói: "Môi trường giáo d.ụ.c trong tỉnh vượt xa huyện. Bây giờ thằng bé còn nhỏ, đã thông minh lanh lợi như vậy, hai con càng phải hết lòng bồi dưỡng thêm."

 

"Đừng có nghe mấy người đó nói chuyện học hành là vô bổ. Học chắc chắn có ích, huống chi bây giờ đã khôi phục kỳ thi đại học bao nhiêu năm rồi chứ!"

 

Mua nhà tặng hộ khẩu, thực ra cũng là một ngưỡng cửa không nhỏ, người dân bình thường khó mà xoay sở được khoản tiền lớn đến vậy. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Nhưng bây giờ Phó Cầm Duy đang mở xưởng làm ăn, tiệm mì cay của Lục Ngọc cũng đang rất đắt khách, số tiền này để mua nhà thì hoàn toàn không phải nghĩ ngợi.

 

Lục Ngọc hỏi: "Tin tức này có đáng tin không ạ?"
TruyenLau.com
 

Bà Phó Chi đáp: "Yên tâm đi, tin này là chuẩn xác đấy!"

 

Lục Ngọc nói: "Được, quay về con sẽ bàn bạc với Cầm Duy một chút. Tiền thì không thành vấn đề, chủ yếu là anh ấy làm ăn trong huyện đang khá thuận lợi. Nếu lúc này mà chuyển đi, há chẳng phải lại phải lăn lộn từ đầu hay sao!" Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Bà Phó Chi trách yêu: "Con bé này bình thường tinh tường lắm cơ mà, sao đến chuyện này lại hóa ngốc ra thế! Tiệm của con cũng có thể mở ở đó, xưởng của Phó Cầm Duy cũng có thể dời đi. Đó là cả một sân khấu lớn hơn biết bao, bao nhiêu người muốn đi mà còn chẳng được, vậy mà con lại cứ chần chừ mãi!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc nghe xong cũng gật gù, thấy những lời mẹ nuôi nói quả thực rất có lý.

 

An phận với cuộc sống ở huyện khiến cô chẳng còn thiết tha đi đâu nữa, về phương diện này, Lục Ngọc quả thực không bằng Phó Chi. Bà ấy dám nghĩ dám làm, luôn hướng tới những cơ hội rộng mở hơn.

 

Lục Ngọc cũng được khích lệ rất nhiều, sau đó cô kể thêm cho Phó Chi nghe một vài chuyện khác, cả hai đều có được những gợi mở quý giá sau cuộc trò chuyện này.

 

Điều Lục Ngọc học được là tầm nhìn của mình không thể chỉ bó hẹp ở nơi này. Lục Ngọc vốn định đợi đến năm 1987, sau khi đất nước cải cách mở cửa mới bắt đầu "nam tiến". Nhưng Phó Chi lại khuyên cô nên bắt tay hành động ngay từ năm 1984! Suy nghĩ lại thì đúng là nên như vậy, đợi đến năm 1987, nền tảng tích lũy sẽ càng vững chắc hơn. Không thể mãi say mê những thành quả nhỏ nhoi trước mắt mà ngừng cố gắng.

 

Những vấn đề khó khăn của Phó Chi cũng được Lục Ngọc giải đáp. Phó Chi chỉ có một ý tưởng sơ khai về siêu thị, nhưng vì thông tin bạn bè gửi về từ nước ngoài có nhiều điều tế nhị, không thể viết quá rõ ràng. Bà ấy chỉ có thể nắm bắt được một vài miêu tả mơ hồ và tự hình dung để phác thảo mô hình siêu thị. Sau khi trò chuyện với Lục Ngọc, bà ấy mới phát hiện, siêu thị mà bà ấy hình dung ban đầu hoàn toàn khác xa với những siêu thị thực thụ sau này. Lục Ngọc đã từng chứng kiến nhiều mô hình siêu thị, cô bổ sung thêm nhiều chi tiết cụ thể, giúp những khúc mắc trong hình dung của Phó Chi đều được giải đáp cặn kẽ.

 

Hai bên đều cảm thấy học hỏi được rất nhiều điều, trò chuyện suốt tới ba giờ sáng vẫn còn cảm thấy chưa muốn dứt lời. Chỉ đến khi cơ thể quá đỗi mệt mỏi, hai người mới dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

 

Trước khi ngủ, Lục Ngọc cứ có cảm giác mình đã quên mất một chuyện gì đó, nhưng quá cơn buồn ngủ, không tài nào nhớ ra được. Đợi đến sáng hôm sau mở mắt ra, cô kinh ngạc phát hiện mình lại đang nằm trong lòng Phó Cầm Duy, khiến cô đột ngột giật mình, còn tưởng mình đột nhiên biết phép dịch chuyển tức thời vậy.

 

Phó Cầm Duy ở bên cạnh khẽ nói: “Đã hứa là anh mở mắt ra là có thể tìm được em, kết quả em lại không về!” Ngữ khí của Phó Cầm Duy có chút lạnh nhạt.

 

Lục Ngọc chớp mắt: “Vậy sao em về được?” Cô như thể vừa hỏi một câu ngớ ngẩn nhất trên đời.

 

Lời vừa dứt, Lục Ngọc liền thấy Phó Cầm Duy sầm mặt.

 

Anh nói: “Anh bế em về.”

 

Lục Ngọc lập tức ôm mặt trốn trong chăn. Họ tuy đã kết hôn rồi, nhưng cũng không thể làm những chuyện đáng ngượng ngùng như vậy được. Nếu để người trong thôn nhìn thấy, còn tưởng cô không rời chồng nửa bước.

 

Phó Cầm Duy đáp: “Sáu giờ sáng anh bế em về, không ai nhìn thấy đâu!” Trời mùa đông muốn dậy sớm đâu phải dễ. Vả lại, lúc Phó Cầm Duy bế cô về, những người khác còn đang ngủ say, cũng là do nhạc phụ mở cửa cho anh mà thôi.

 

Phó Cầm Duy vẫn cứ canh cánh trong lòng chuyện Lục Ngọc thất hứa.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu