Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 471

 

Ngay lúc này, nghe thấy tiếng chuông reo vang lên. Phó Cầm Duy lấy chiếc điện thoại trong cặp ra nghe, vốn dĩ anh chê nặng nề, nên toàn để trong cặp.

 

Đầu dây bên kia cũng không có chuyện gì quan trọng, toàn là mấy người bạn làm ăn gọi điện chúc Tết anh.

 

Anh trò chuyện đôi ba câu rồi cúp máy.

 

Tiêu Thái Liên tròn mắt nhìn chằm chằm: “Đây là thứ gì?”

 

Lục Ngọc nói: “Là điện thoại ạ.”

 

Tuy Tiêu Thái Liên chưa từng nhìn thấy nhưng từng nghe nói: “Nghe nói cái này giá tới hơn một vạn tệ lận, các con mua đấy à?”

 

Phó Cầm Duy: “À, là do cơ quan cấp cho con đấy ạ!” Càng có tiền, anh lại càng giữ mình khiêm tốn. “Dạo này công việc của con nhiều lên, có cái điện thoại này cũng tiện, đỡ phải chạy khắp nơi tìm người để liên lạc gấp.”

 

Tiêu Thái Liên nghe vậy liền dặn dò kỹ lưỡng: “Vậy tuyệt đối đừng làm mất nhé, nếu không chúng ta làm sao mà đền nổi!”

 

Phó Cầm Duy cười vâng một tiếng. Website TruyenLau.com

 

Cả nhà quây quần bên mâm cơm, rất ấm cúng.

 

Tối hôm đó, Phó Cầm Duy ôm Lục Ngọc còn đang tự trách: “Hôm nay anh không nên nặng lời với con trai.” Trong thâm tâm, anh biết mẹ anh nói đúng, thằng bé đi học một mình đã rất vất vả rồi.
Website TruyenLau.com
 

Là một người cha, anh có cốt cách riêng, ngại mở lời xin lỗi con.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Ấy vậy mà thằng bé lại quá đỗi hiểu chuyện, còn biết thông cảm cho anh.

 

Lục Ngọc khe khẽ đáp: “Không sao đâu anh, dù sao anh cũng là lần đầu làm cha mà.”

 

Phó Cầm Duy siết chặt vòng eo Lục Ngọc, chìm vào im lặng hồi lâu.

 

Bận rộn tới mức cuốn phăng tất cả, chẳng mấy chốc đã sang năm 1990.

 

Từ khi bén duyên với nghiệp kinh doanh, thời gian cứ thế vùn vụt trôi qua, mỗi ngày như bị vô vàn công việc thúc giục, hận không thể có bốn mươi tám tiếng đồng hồ.

 

Giờ đây, Phó Cầm Duy đã là một doanh nhân thành đạt trên thương trường bất động sản, một tay điều hành bảy tám hạng mục lớn nhỏ, riêng khoản vay ngân hàng đã lên tới hàng chục triệu tệ.

 

Cộng thêm vốn tự đầu tư, trải qua nhiều lần huy động, tài sản của anh đã vượt xa con số ban đầu.

 

Ở tuổi ngoài ba mươi đã đạt được thành tựu như vậy, phóng mắt khắp Thâm Quyến cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Cầm Duy thường ngày vận bộ tây trang lịch lãm, nét mặt điềm đạm, khí chất hơn người, thậm chí có người còn lầm tưởng anh là du học sinh ở nước ngoài về.

 

Trong thời buổi này, những người từng ra nước ngoài học tập, sau đó về nước được gọi là "hải quy".

 

Người từng du học, từng trải qua một vòng ngoài kia, dĩ nhiên có khí chất khác biệt, họ cảm thấy Phó Cầm Duy giống như đồng loại nên muốn tiếp cận.

 

Thế nhưng Phó Cầm Duy lại chẳng hề kết giao với họ!

 

Thời ấy, trào lưu ra nước ngoài đang rất thịnh hành, những người có thể xuất ngoại đều có gia thế hiển hách, vậy mà Phó Cầm Duy lại hoàn toàn tự thân lập nghiệp, tạo dựng danh tiếng trên thương trường.

 

Khi biết Phó Cầm Duy chưa từng xuất ngoại, mọi người có phần không tin nổi, giáo d.ụ.c trong nước vốn còn nhiều hạn chế như vậy, cớ sao lại có thể đào tạo ra một nhân tài kiệt xuất đến thế, vượt ngoài mọi nhận định của họ.

 

Tài sản của Phó Cầm Duy không nhỏ, cộng thêm vẻ ngoài điển trai, phong độ, khó tránh khỏi những lời ong bướm.

 

Thư ký riêng là một chàng trai trẻ vội vàng báo cáo: “Lát nữa cô Đỗ sẽ đến ạ!”

 

Phó Cầm Duy nhíu mày, đáp gọn lỏn: “Nói với cô ta là tôi đang bận, không có thời gian gặp!”

 

Nhà họ Đỗ này có vài mối làm ăn hợp tác với công ty anh, mỗi lần đều cử cô Đỗ này đến. Dã tâm của cô ta thì ai ai cũng nhìn rõ.

 

Cô Đỗ cũng luôn tìm cách hẹn anh đi nhà hàng Tây, hay đi xem phim, nghe nhạc các kiểu.

 

Bạn bè trên thương trường ai cũng nhìn ra, trêu anh có diễm phúc.

 

Nếu anh có thể ly hôn người vợ hiện tại để cưới cô Đỗ này, quả thực là cường cường liên thủ, e rằng sẽ trở thành đại phú hào số một ở Thâm Quyến.

 

Thế nhưng anh lại nghiêm nghị cự tuyệt. Anh dấn thân vào thương trường là vì muốn Lục Ngọc có được cuộc sống tốt đẹp hơn, chứ không phải để sau khi có cuộc sống tốt hơn thì lại ly hôn với vợ.

 

Nào ngờ, thư ký nam vừa quay lưng đi, cô Đỗ đã xông thẳng vào.

 

“Tại sao anh cứ bảo người đuổi em đi vậy? Lẽ nào em khiến anh ghét đến thế sao?” Cô Đỗ với mái tóc uốn xoăn bồng bềnh, mắt ngấn lệ nhìn anh đầy vẻ tủi thân.

 

Phó Cầm Duy cảm thấy thật cạn lời với cô ta, rõ ràng cô ta đang dây dưa với người đã có vợ, vậy mà còn tỏ vẻ ấm ức gì chứ.

 

Phó Cầm Duy điềm tĩnh nói: “Cô Đỗ, tôi hy vọng cô có thể hiểu rõ một điều. Tôi không hề có bất cứ tình cảm nam nữ nào với cô, cô đừng tiếp tục làm như vậy nữa, lễ nghi liêm sỉ là vô cùng quan trọng!”

 

Phó Cầm Duy vẫn luôn lạnh lùng với những người anh không bận tâm, và lời nói của anh luôn vô cùng sắc bén.

 

Gần như là chỉ thẳng mặt cô ta mà nói cô ta thiếu giáo dưỡng. Cho dù có thích anh đến mấy, cô ta cũng không thể chịu đựng được lời lẽ như vậy.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu