Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 229

 

Chắc chắn lãnh đạo cấp trên sẽ khắc ghi công lao của thôn họ.

 

Bây giờ đang là mùa rau vụ thu. Đợi thêm ít hôm nữa, khi rau củ dần khan hiếm, mang những thứ này ra, thôn họ sẽ có quyền định giá cho các loại rau trái mùa, muốn bán bao nhiêu cũng được.

 

Nhìn thấy những luống rau trái mùa xanh tốt, các cán bộ thôn ai nấy đều phấn khởi ra mặt.

 

Trước đây, họ vốn chỉ trông trời trông đất mà sống.

 

Không ngờ rau củ còn có thể trồng trái mùa!

 

Trước kia, nghe nói trồng rau cũng có thể thành "giáo sư", trong lòng người dân trong thôn không phục lắm, cảm thấy mình cũng chẳng kém cạnh gì, cũng là một nửa "chuyên gia" rồi.

 

Nhưng khi tận mắt chứng kiến các vị "giáo sư" kia trổ tài, mọi người ai nấy đều hoàn toàn tâm phục khẩu phục.

 

Bí thư thôn trầm trồ: “Nếu mang ra, chắc chắn sẽ khiến người khác kinh ngạc đến giật mình cho mà xem.” Thực phẩm mùa đông vô cùng khan hiếm, thông thường chỉ toàn cải trắng, củ cải đã tích trữ từ trước.

 

Số rau tươi xanh non mơn mởn này nếu có thể giữ được đến mùa đông, thì chẳng cần nói đến việc được ăn, chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy vui sướng rồi.

 

Trưởng thôn cười híp cả mắt lại, nói với mọi người: “Tất cả những thành quả này đều là nhờ công lao của Lục Ngọc.”
Website TruyenLau.com
 

Trưởng thôn khen cô cứ như đang khen con gái ruột của mình vậy.

 

Quả nhiên vẫn là đầu óc của người trẻ lanh lợi, nhạy bén hơn. Nếu là ông ta, tuyệt đối không tài nào nghĩ ra được những cách làm này.

  TruyenLau

Các cán bộ trong thôn khen Lục Ngọc không ngớt lời, tuy cô còn trẻ nhưng kiến thức lại uyên thâm hơn hẳn bọn họ.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nghe trưởng thôn nói vậy, các cán bộ trong thôn đều nhất loạt khen ngợi Lục Ngọc. Cô vội nói: “Không dám không dám!” Cứ luôn giữ thái độ khiêm tốn khách sáo như vậy, không giống những người trẻ khác, được khen một cái là đã vểnh đuôi lên ngay.

 

Thấy cô điềm đạm, ung dung như vậy, mọi người lại càng yêu mến hơn.

 

Bí thư thôn hỏi trưởng thôn: “Những chuyện này có thể nói với người trong thôn không ạ?” Họ không biết cái gì nên giữ bí mật, cái gì không nên. Có đôi lúc khó tránh sẽ lỡ lời tiết lộ ra ngoài.

 

Trưởng thôn vô cùng rộng rãi, thoáng tính, nói: “Thích nói thì cứ nói đi.” Dù sao thì qua một khoảng thời gian nữa, cũng phải mang đi bán, đến lúc đó có muốn giấu cũng không giấu được.

 

Các cán bộ thôn gật gù lia lịa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ai nấy đều nóng lòng muốn lao ra ngay bây giờ, khoe ngay thành quả rực rỡ của thôn mình cho mọi người thấy.

 

Trưởng thôn cũng vậy, lập tức muốn tới chỗ lão đối thủ không đội trời chung – trưởng thôn Bạch để khoe khoang. Chẳng phải thôn họ có máy kéo sao, thì đã sao nào? Mùa đông vẫn không ăn được rau củ tươi rói đó thôi.

 

Sau khi các cán bộ thôn tham quan xong, lòng ai nấy cũng hừng hực khí thế nhiệt tình.

 

Sau khi họ giải tán, trưởng thôn giữ Lục Ngọc ở lại thêm một lát, bàn bạc chuyện bán rau củ thế nào cho hợp lý.

 

Phó Cầm Duy đang làm việc ở cung tiêu xã, trưởng thôn hi vọng hai vợ chồng cô có thể nói với cung tiêu xã một tiếng, để đến lúc đó họ có thể tiếp nhận mang đi bán.

 

Lục Ngọc đáp: “Dạ được, đợi Cầm Duy về, cháu sẽ thưa lại với anh ấy ạ.”

 

Trưởng thôn càng cảm thấy việc đề bạt Lục Ngọc làm cán bộ là một quyết định đúng đắn! Gặp phải chuyện gì, cô gái này quả thực có thể giải quyết nhanh chóng, ổn thỏa.

 

Các cán bộ thôn khác lần lượt ra về.

 

Lý Đại Nguyên đứng một bên lặng lẽ nhìn Lục Ngọc. Anh ta không biết lá đơn tố cáo gửi mấy hôm trước có hữu dụng không. Anh ta chính là anh trai của chị Lý.

 

Chị Lý có quan hệ bất hòa với Lục Ngọc thì người trong thôn ai cũng rõ.

 

Mấy hôm trước, sau khi chị ta bị Tiêu Thái Liên mắng cho một trận nên thân thì mới thành thật hơn được vài ngày, giờ lại liên tục tác oai tác quái, làm loạn ở nhà. Chồng chị ta không chiều chuộng, hai người mâu thuẫn, ngày nào cũng cãi nhau om sòm. Chính vì chuyện của chị ta mà kéo theo cả gia đình ở trong thôn cũng không ngẩng mặt lên nổi.

 

Bây giờ Lục Ngọc đang lúc vinh hiển, không chỉ được trưởng thôn trọng vọng, các cán bộ thôn khác nhắc đến cô cũng khen ngợi hết lời. Đối đầu với cô, liệu có thể có được kết cục tốt đẹp ư?

 

Nếu nói ra, ban đầu chị Lý bất hòa với Lục Ngọc chỉ vì phút giây đố kỵ nhất thời, nhưng càng về sau, khi thấy mọi người trong thôn đều ra mặt giúp đỡ Lục Ngọc, lòng đố kỵ của chị ta càng bùng lên dữ dội, đ.â.m ra ôm hận Lục Ngọc trong lòng.

 

Lần trước, chị ta về nhà mẹ đẻ than vãn với Lý Đại Nguyên. Lý Đại Nguyên, anh trai của chị ta, vừa nghe nói em gái mình phải chịu ấm ức như vậy, sao có thể làm ngơ? Bèn nung nấu ý định tìm Lục Ngọc tính sổ.

 

Thấy Lục Ngọc ngày nào cũng rời thôn từ rất sớm, Lý Đại Nguyên bèn lén lút theo dõi mấy ngày trời. Kết quả, anh ta không ngờ Lục Ngọc lại đang bán thịt đầu heo ở xưởng gang thép. Hàng hóa cung không đáp ứng đủ cầu, bán với giá cao ngất ngưởng, hàng thì lúc nào cũng khan hiếm.

 

Hôm sau, anh ta tức tốc đi tìm em gái, kể lại tường tận sự việc.

 

Chị Lý nghe xong, cười khẩy nói: “Thảo nào vợ chồng nó có tiền mua nhà to! Hóa ra là lén lút ra ngoài làm ăn buôn bán chui lủi!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu