Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 410

 

Bác gái Lục khẽ biến sắc mặt. Nếu hỏi người bà ta ghét cay ghét đắng nhất là ai, thì không ai khác chính là Lục Ngọc.

 

Nếu không phải con bé Lục Ngọc này, cái danh tiếng của bà ta đâu đến nỗi ra nông nỗi như bây giờ.

 

Từ trước bà ta đã thầm tính toán, nếu Lục Ngọc có ý định gửi tiền vào chỗ bà ta, thì dù có thế nào bà ta cũng nhất quyết không chịu nhận.

 

Thậm chí còn định giễu cợt Lục Ngọc vài câu, nhưng cứ đợi mãi mà Lục Ngọc vốn không hề cầu xin bà ta gửi tiền, khiến lời muốn nói cứ nghẹn lại trong lòng, không tài nào trút ra được.

 

Càng nghĩ càng bực.

 

Không biết lần này Lục Ngọc lại bày trò gì nữa.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thấy tất cả mọi người đều đã có mặt đông đủ, trưởng thôn đứng từ xa quan sát, dường như không sót một ai, khá hài lòng.

 

Từ sau khi hợp tác xã giải tán, nhiều người chẳng còn nể trọng trưởng thôn như trước.
Website TruyenLau.com
 

Thế nhưng, trưởng thôn vẫn là trưởng thôn.

 

Tất cả mọi người đã tề tựu ổn định tại sân đập lúa, ai nấy đều nôn nóng, vội vàng hỏi: “Trưởng thôn gọi chúng tôi đến đây có việc gì vậy?”
TruyenLau.com
 

“Đúng đó, chúng tôi còn bao nhiêu việc đồng áng chưa xong!”

 

Mọi người nhao nhao nói chen vào.

 

Trưởng thôn đáp: “Không phải tôi gọi mọi người tới, mà là Lục Ngọc gọi đó.”

 

Lục Ngọc đường hoàng bước lên chỗ đất cao, cất tiếng: “Thưa bà con cô bác, mọi người đều biết tôi có mở một tiệm mì cay ở huyện chứ! Chuyện làm ăn ở đó vô cùng phát đạt!”

 

Lục Ngọc vừa dứt lời, lập tức có người phụ họa theo: “Đúng thế rồi còn gì, bữa trước tôi đi hỏi thăm một chuyện, tiện thể hỏi về tiệm mì cay của cô Lục Ngọc, ai cũng khen nức nở!”

 

“Tôi cũng nghe nói, có lúc phải xếp hàng cả tiếng đồng hồ mới đến lượt!”

 

Người trong thôn hít một hơi khí lạnh, chỉ vì một miếng ăn mà phải xếp hàng cả tiếng, vừa thấy khó tin vừa thấy tự hào.

 

Người ở huyện vốn có vẻ kiêu ngạo, rất coi thường các món ăn dân dã ở quê,

 

Bây giờ thì sao? Món ngon do Lục Ngọc làm ra đã làm chấn động cả những vị "tai to mặt lớn" trên huyện rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Người trong thôn nghĩ đến thôi cũng cảm thấy hả hê trong lòng.

 

Tài nấu nướng của Lục Ngọc thì ai cũng phải công nhận.

 

Dù phần lớn dân làng chưa từng nếm thử mì cay, nhưng đồ ăn do Lục Ngọc đích thân trổ tài thì chắc chắn không thể dở được.

 

Nghe nói trưởng thôn Bạch cũng đã tổ chức người lên huyện mở tiệm đậu phụ thối. Năm ngoái chỉ sau một năm đã thu hồi vốn, năm nay còn có thể kiếm lời lớn, chẳng lo lỗ vốn.

 

Mọi người lần lượt cảm thán, Lục Ngọc đúng là người phụ nữ tài giỏi nhất trong thôn.

 

Trước kia cô là cán bộ phụ nữ, sau này tự mình kinh doanh vẫn làm ăn "phất như diều gặp gió". Chồng cô cũng là người ưu tú, con cái sinh ra cũng tuấn tú, bao nhiêu cô gái chưa chồng trong thôn đều thầm ngưỡng mộ cô.

 

Phó Cầm Duy thì khỏi phải nói, là sinh viên đại học, sau đó tự mình lập nghiệp cũng trở thành ông chủ lớn.

 

Khi mọi người bên dưới đang bàn tán xôn xao, Lục Ngọc lập tức nói: “Mọi người đều biết, tôi nấu ăn rất bài bản, trước đây trưởng thôn Bạch mua công thức đậu phụ thối chỗ tôi, còn chi ra những năm trăm đồng, chuyện này mọi người có còn nhớ không?”

 

“Nhớ chứ!”

 

“Đương nhiên là nhớ rồi!”

 

“Món đậu phụ thối đó cũng ngon đỉnh, ngửi thì bốc mùi, ăn vào lại thơm lừng.”

 

“Tôi cũng thích ăn món đó, chỉ là hơi đắt một chút.”

 

Người trong thôn không nỡ ăn thường xuyên như người ở huyện, thường thì phải thèm lắm mới c.ắ.n răng bỏ tiền ra mua.

 

Lục Ngọc nói: “Chỗ Cầm Duy có thể liên hệ được nguồn hàng, chân vịt một cân chỉ một hào hai đồng, giá vốn vô cùng thấp. Tôi có thể dạy mọi người một công thức làm chân vịt cay, cực kỳ ngon miệng. Nếu mọi người bán, ít nhất có thể bán được một đồng một cân! Ăn chơi như đồ ăn vặt cũng được, làm mồi nhắm cũng hay, mà giá lại không quá đắt.”

 

Chân vịt không nặng như cổ vịt, nửa cân thôi cũng đã được rất nhiều rồi. Làm thành chân vịt cay, gặm vào rất “đã ghiền”.

 

Lục Ngọc nói: “Công thức này tôi sẽ dạy miễn phí cho mọi người, không lấy một đồng nào. Chỉ có điều muốn làm chân vịt cay, có thể cần bỏ chút vốn ban đầu, gia vị thì mọi người tự lo liệu, tôi sẽ không tham gia vào phần này.”

 

Lục Ngọc nhìn quanh tất cả mọi người, nghiêm túc nói: “Chỉ là tôi nhớ đến lời hiệu triệu của huyện, kêu gọi những người đã giàu trước hãy dẫn dắt những người khác cùng nhau làm giàu! Bà con trong thôn chúng ta ai cũng tốt bụng, trong lòng tôi rất biết ơn, có con đường làm giàu này, tôi muốn để mọi người cùng nhau kiếm thêm chút tiền mọn.”

 

Khi Lục Ngọc dứt lời, cả đám đông lặng đi vì sửng sốt.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu