Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 432

 

Lục Ngọc mở giấy ra xem, bên trên là ba hình người que, dùng bút màu vẽ, vô cùng trừu tượng.

 

Lục Ngọc phân biệt kỹ một lúc, mới nhận ra có thể người tóc dài là cô, người cao hơn một chút là Phó Cầm Duy, và hai đốm tròn tròn là Tiểu Tích Niên.

 

Thằng bé đã vẽ một bức tranh về gia đình ba người.

 

Tuy con vẽ quá đỗi đơn giản, nhưng tình cảm của người làm mẹ trên đời đều như nhau, Lục Ngọc vẫn cảm thấy rất đỗi vui mừng.

 

Cô quay sang nói với Phó Cầm Duy: “Con trai em có năng khiếu hội họa đấy, có thể cho thằng bé học vẽ tranh.”

  TruyenLau

Phó Cầm Duy nhìn một cái, không nói gì, anh còn chưa thể dối lương tâm mà gọi trình độ này là năng khiếu nghệ thuật.

 

Hai người đang trò chuyện trong phòng thì Lục Ngọc liền cảm thấy bên ngoài có tiếng động nho nhỏ.

 

Chắc thằng bé vừa đưa tranh xong chưa đi ngay, còn đang đứng nấp chờ được khen. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Lục Ngọc lập tức cất giọng lảnh lót: “Tích Niên nhà ta vẽ đẹp đáo để!”

 

Phó Cầm Duy nghe Lục Ngọc dùng cái giọng điệu cố ý khoa trương ấy liền biết cô muốn gì, cũng phối hợp theo mà khen vài câu. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Chẳng mấy chốc, quả nhiên thấy thằng bé Tích Niên mặt ửng hồng bước vào.

 

Tích Niên chạy sà vào lòng Lục Ngọc, đôi tay bé xíu giang ra đòi mẹ ôm.

 

Lục Ngọc ôm con vào lòng, nghe thằng bé thủ thỉ: “Con vẽ đẹp hệt mẹ!”

 

Lục Ngọc còn cố tình trêu chọc: “Ôi chao, điểm tốt đều giống mẹ, vậy cái gì giống cha con nhỉ?”

 

Tích Niên ngẩn người một lát mới đáp: “Con và cha đều là… con trai ạ!”

 

Lục Ngọc bật cười khúc khích.

 

Đến cả Phó Cầm Duy cũng phải chịu thua thằng con trai bé bỏng. Thằng nhóc này nghĩ cái gì mà đặc biệt quá đỗi!

 

Lục Ngọc ôm con trai chơi đùa một hồi, thằng bé Tích Niên thì cứ thế chạy nhảy líu lo như chim chích, lúc sà vào lòng mẹ, lúc lại chạy khắp phòng.

 

Rồi bỗng nhớ ra điều gì, Tích Niên ngập ngừng, như có lời muốn nói.

 

Lục Ngọc hỏi có chuyện gì.

 

Tích Niên liền thủ thỉ: “Mẹ ơi, ngày mai mẹ lại đến đón con tan học được không ạ? Mẹ nhớ ăn mặc thật đẹp nhé!”

 

Lục Ngọc ngớ người. Phó Cầm Duy nhìn con trai mình, không ngờ thằng bé tí tuổi đầu mà cũng đã biết sĩ diện rồi!

 

Hôm nay Lục Ngọc đến đón đã khiến thằng bé rạng rỡ hẳn trong mắt bạn bè rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thằng bé lại còn muốn Lục Ngọc tiếp tục đến đón nữa chứ.

 

Chuyện đơn giản như vậy, Lục Ngọc đương nhiên không nỡ làm thằng con trai bé bỏng buồn lòng: “Được thôi! Ngày mai mẹ vẫn đến đón con. Giờ thì mẹ thử mấy bộ quần áo trước nhé, con xem thử xem sao. Nếu con ưng ý, mẹ sẽ mặc bộ đó đi đón con!”

 

Tích Niên dạ vâng líu lo.

 

Phó Cầm Duy cứ nghĩ mình sẽ được ở trong phòng để ngắm Lục Ngọc thay trang phục.

 

Ai dè Lục Ngọc lại đẩy hai cha con anh ra ngoài cả.

 

Mãi sau mới nghe tiếng cửa cạch một tiếng, hai cha con đều mở tròn mắt nhìn vào.

 

Lục Ngọc từ trong phòng bước ra, diện một chiếc áo đầm liền thân màu xanh thẫm, cổ đeo chuỗi hạt ngọc trai lóng lánh. Mái tóc bới cao gọn gàng, để lơi hai lọn tóc mai buông nhẹ.

 

Gương mặt trái xoan trắng ngần, điểm thêm chút son môi đỏ thắm và đường kẻ mắt tinh tế, càng thêm phần rạng rỡ.

 

Thường ngày Lục Ngọc chỉ quen buộc vội mái tóc đuôi gà, quần áo cũng chỉ chọn loại thoải mái để tiện chạy ngược chạy xuôi ở các cửa hàng. Đã lâu lắm rồi cô chưa mặc kiểu áo đầm thế này.

 

Thấy hai cha con đều đăm đắm nhìn mình, cô không nhịn được mà bật cười khúc khích: “Đẹp không nào?”

 

Tích Niên giật mình hoàn hồn trước tiên: “Mẹ đẹp quá đi thôi! Mẹ là người phụ nữ xinh đẹp nhất mà con từng thấy!”

 

Phó Cầm Duy chẳng nói nên lời, chỉ thấy yết hầu anh khẽ nuốt khan. Sự lúng túng cùng vẻ mê đắm đó của chồng khiến Lục Ngọc thầm thấy vui sướng khôn tả.

 

Lục Ngọc nói: “Vậy ngày mai mẹ sẽ ăn mặc thế này mà đi đón con nhé!”

 

Phó Cầm Duy liền nói: “Anh cũng sẽ đi cùng!”

 

Thằng bé Tích Niên vui mừng khôn xiết: “Vậy thì con là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên đời này rồi!”

 

Lục Ngọc thơm chụt lên cái má phúng phính của con trai, để lại một dấu son môi đỏ tươi, trông ngộ nghĩnh vô cùng.

 

Lục Ngọc dặn dò: “Con nhất định phải ngoan ngoãn hoàn thành bài tập vẽ đó. Nếu không, ngày mai mẹ sẽ không đến đón con đâu!”

 

Tích Niên gật đầu lia lịa, hôm nay được cha mẹ hết lời khen ngợi, thằng bé tràn đầy động lực với việc vẽ tranh.

 

Hai vợ chồng ăn ý không nói gì về vệt son đỏ trên má Tích Niên.

 

Đợi con trai rời đi, Lục Ngọc định quay vào thay đồ. Cô sợ mấy đứa cháu trong nhà nhìn thấy lại được dịp trêu ghẹo.

 

Ai dè Lục Ngọc vừa bước vào phòng, Phó Cầm Duy đã nhanh chân lách theo, lập tức ôm chặt lấy cô vào lòng.

 

Phó Cầm Duy cố tình ghẹo: “Này cô gái xinh đẹp, hay là mình hẹn hò đi?” Dù sao vợ chồng son đã kết hôn rồi, trêu ghẹo nhau đôi chút cũng là lẽ thường tình!

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu