Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 109

 

Đây là lần đầu tiên Lý Dục Tài gặp phải một người phụ nữ trơ trẽn như Lục Kiều, cứ nhìn chằm chằm vào anh không rời mắt. Anh lại chợt nhớ đến chuyện cô ta nửa đêm tìm đến nhà anh đòi làm bánh bao, giờ nhìn thấy cô ta là anh đã thấy nổi da gà.

 

Lục Kiều đanh đá lên tiếng: “Anh lại giúp đỡ Lục Ngọc! Dù anh có ra sức giúp cô ta thế nào đi nữa, thì cô ta cũng đã là phụ nữ có chồng rồi!” Cô ta tức đến điên người, tại sao người chồng của kiếp trước, đáng lẽ là của cô ta, lại cứ làm lơ cô ta như vậy chứ.

 

Lý Dục Tài nghe vậy, đáp lời: “Đồng chí Lục Ngọc phẩm hạnh cao đẹp, trong sáng, lại có ơn cứu mạng ông nội tôi, tôi chỉ là muốn đền đáp ân tình. Giữa tôi và cô ấy không hề có tình ý riêng tư gì, mong cô ăn nói giữ ý một chút!”

 

Lục Kiều vừa nghe anh ta giải thích, lòng cô ta mềm nhũn, liền sấn tới một bước, định sà vào lòng anh. Lý Dục Tài lại lập tức lùi về sau một bước.

 

Khiến Lục Kiều suýt nữa thì trật cả eo.

 

Lục Kiều ngầm oán trách anh ta chẳng biết lãng mạn gì cả. Cho dù kiếp này có chút sai sót, ơn cứu mạng không thuộc về cô ta, nhưng tình cảm ân ái kiếp trước đâu phải giả dối, sao bây giờ anh ta lại đối xử với cô ta như người dưng thế này? Website TruyenLau.com

 

Lục Kiều dỗi hờn cất lời: “Nếu anh đã vô tình như vậy, em cũng chẳng đợi anh nữa! Sau này em sẽ đi lấy chồng khác!” Để anh ta phải hối hận cả đời.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lý Dục Tài nghe cô ta nói vậy, mặt mày lại sáng bừng lên: “Thật sao, cô nói lời giữ lời chứ?”

 

Đột nhiên, một tiếng cười khúc khích vang lên. Lục Kiều và Lý Dục Tài quay sang nhìn, hóa ra người tới chính là Lục Ngọc.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lý Dục Tài thì ngượng nghịu, còn Lục Kiều thì tức giận.

 

Lục Ngọc đang định tới chỗ trưởng thôn. Vì trưởng thôn đã giúp đỡ chị cô, nên cô cũng theo như đã hứa mà đi giúp bà con trong thôn giải quyết chuyện phân bón.

 

Trong thôn chỉ có duy nhất một con đường, đã bị hai người họ chắn ngang. Lục Ngọc không hề cố ý nghe lén, nhưng hai người họ chẳng hề e dè, cứ thế mà to tiếng trò chuyện, khiến Lục Ngọc nghe thấy hết.

 

Lời dọa dẫm của Lục Kiều nghe thật nực cười, cô không nhịn được, bật cười thành tiếng.

 

Lục Ngọc vừa hay bắt gặp cảnh tượng Lục Kiều õng ẹo làm nũng, cô bật cười ngay tại chỗ.

 

Lục Kiều này một lòng nhất quyết muốn được gả cho Lý Dục Tài, cô ta từng được sống một kiếp vinh hoa phú quý, lại không ngờ rằng sau khi Lý Dục Tài phát hiện cô ta giả mạo công ơn cứu mạng của người khác, anh liền bắt đầu nghi ngờ về tư cách đạo đức của cô ta.

 

Cộng thêm việc Lục Kiều luôn nhìn anh bằng ánh mắt si mê như nhìn người tình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khiến Lý Dục Tài sởn cả gai ốc.

 

Anh càng muốn tránh xa cô ta hơn nữa.

 

Lục Kiều nhìn thấy Lục Ngọc, như con nhím xù lông bảo vệ, cảnh giác nhìn cô nói: “Cô tới đây làm gì?” Trong ánh mắt tràn đầy vẻ địch ý.

 

Lục Ngọc đáp: “Tôi tới tìm trưởng thôn có chuyện cần bàn, các người đã chắn ngang lối đi rồi.”

 

Lục Kiều nghi hoặc nhìn Lục Ngọc, miễn cưỡng dạt sang một bên, cất tiếng: “Mời.”

 

Cô ta cố tình dùng thân mình chắn ngang giữa Lục Ngọc và Lý Dục Tài, đề phòng cảnh giác tối đa, sợ hai người họ có cơ hội trò chuyện với nhau.

 

Lý Dục Tài lại có chút không chịu đựng nổi, anh vốn dĩ đâu có cưới Lục Kiều đâu chứ, cớ gì lại để cô ta kiểm soát mình?

 

Lục Ngọc có ơn cứu mạng với ông nội anh ta.

 

Có lẽ trước đây Lục Ngọc vẫn nghĩ anh ta có quan hệ với Lục Kiều, nên không tiếp xúc với anh ta, cũng không tiếp nhận sự đền đáp của gia đình họ Lý.

 

Khó khăn lắm anh ta mới giúp được một tay trong chuyện của Lục Ngọc và chị gái cô, có thể làm dịu đi phần nào mối quan hệ với cô. Vậy mà Lục Kiều còn đứng ra chắn lối!

 

Nhìn thấy Lục Ngọc vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên đi qua khỏi Lục Kiều, đi về phía trụ sở thôn.

 

Lý Dục Tài cuối cùng cũng không thể nhịn thêm được nữa: “Đồng chí Lục Kiều, thật ra đàn ông như tôi không nên nói những lời này ra, nhưng đồng chí nữ như cô lại quá… không biết giữ ý tránh hiềm nghi rồi! Tôi không có bất cứ ý tứ gì với cô cả, chi bằng tôi nói thẳng ra thì hơn.”

 

Anh ta nói rất to, Lục Ngọc ở gần đó cũng có thể nghe thấy.

 

Lục Kiều và Lục Ngọc là họ hàng, hai người lại trạc tuổi nhau. Từ sau khi xảy ra chuyện đổi cô dâu, trong thôn không ít người đem hai người họ ra để bàn tán, so bì.

 

Nhiều lần như vậy, Lục Kiều cũng xem Lục Ngọc như kẻ thù không đội trời chung. Bây giờ Lục Ngọc lại đang ở ngay gần đó, Lý Dục Tài nói to rằng hai người họ không có quan hệ gì, trên mặt Lục Kiều cứ như bị tát một bạt tai, chẳng mấy chốc đã đỏ bừng.

 

Từ khi Lục Kiều buông bỏ Phó Cầm Duy, toàn tâm toàn ý muốn bám víu vào Lý Dục Tài như một chỗ dựa vững chắc, nhưng lại bị chính anh ta tự mình thẳng thừng từ chối.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu