Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 165

 

“Đứa cháu này của ông coi thường phần tử tiên tiến trong huyện, mở miệng ra là đồ nhà quê, còn đẩy người ta ra ngoài. Bình thường ông quản lý xưởng kiểu như vậy đấy à?”

 

Xưởng trưởng Lưu rất ít khi tức giận, nhưng khi đã nổi cơn lôi đình thì khí thế của ông ta cũng không thể xem thường được.

 

Phó xưởng trưởng vội vàng quở trách cháu trai: “Mắt mù à, phần tử tiên tiến xưa nay là tấm gương để chúng ta học tập, cậu thì hay rồi, ăn nói ngông cuồng, không muốn làm thì cút về nhà!”

 

Sau đó, y lại đổi ngay sắc mặt hòa nhã nói với Lục Ngọc: “Xin lỗi cô gái, để cô phải chịu ấm ức rồi.”

 

Lục Ngọc nhíu mày: “Tôi cứ tưởng xưởng lớn các ông coi thường những người nông thôn chúng tôi lắm chứ.”

 

Phó xưởng trưởng vội vàng xua tay: “Nào có chuyện đó!” Mồ hôi trên trán rịn ra ngày một nhiều. Ông ta nào dám gánh chịu tội danh này, trong lòng thầm rủa đứa cháu trai, làm việc gì cũng dở dang, chỉ được cái gây chuyện là giỏi.

 

Dù phó xưởng trưởng đã nói không biết bao nhiêu lời hay ý đẹp, nhưng thấy xưởng trưởng Lưu vẫn không có ý định bỏ qua, ông ta đành lòng nghiêm giọng: “Đại Dũng, cậu về nhà kiểm điểm trước đi. Càng ngày càng càn rỡ!”

 

Đại Dũng khó tin ngẩng đầu nhìn vị chú hai của mình: “Chú hai...” Phó xưởng trưởng nhíu mày, giọng đầy uy nghiêm: “Ở trong xưởng thì phải gọi là phó xưởng trưởng.”

 

Đại Dũng vẫn còn ngơ ngác không hiểu vì sao mình chỉ buông vài lời cợt nhả với đại biểu nông thôn mà lại lâm vào cảnh khốn đốn này. Nhìn sắc mặt âm u của chú hai, giờ phút này anh ta mới cuối cùng cũng hiểu chuyện, đành nghĩ bụng cứ chấp nhận tạm thời, đợi về nhà rồi tính sau.

 

Khi Đại Dũng quay người bước đi, vẫn không quên lườm Lục Ngọc một cái đầy oán hận. Xưởng trưởng Lưu trông thấy, lập tức giận tím mặt, quay sang phó xưởng trưởng chất vấn: “Há có cái lý đó sao!” TruyenLau

 

Phó xưởng trưởng chỉ còn biết nhíu mày, liên tục đáp: “Phải, phải. Tôi sẽ về nói chuyện với anh trai tôi. Nhất định phải dạy dỗ thằng nhóc này một trận nên thân. Cái thằng hồ đồ này, không biết trên biết dưới gì cả.”

  TruyenLau

Trong lòng ông ta chỉ còn biết thở dài thườn thượt. Thằng cháu vô dụng này đã bị xưởng trưởng để ý, sau này muốn xin việc vào xưởng phân bón nữa e là không còn cơ hội rồi.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sau đó, phó xưởng trưởng quay sang Lục Ngọc, giọng dịu lại: “Cô gái, để cô phải chịu thiệt thòi rồi. Thằng nhóc hỗn hào kia, tôi nhất định sẽ dạy dỗ nó đàng hoàng.”

 

Xưởng trưởng Lưu mời Lục Ngọc vào văn phòng. Ông ta cũng lấy làm ngại ngùng, khi thấy Lục Ngọc xách theo chiếc cặp lồng cơm, liền thầm nghĩ bụng, chắc chắn cô bé thấy mình thích ăn nên hôm nay lại mang tới đây!

 

Cô gái này thật khéo léo, chu đáo biết bao, vậy mà giờ lại phải chịu ấm ức ngoài cổng xưởng cả buổi trời. Xưởng trưởng Lưu đích thân pha trà mời Lục Ngọc. Bởi vì là đồng chí nữ tới gặp, xưởng trưởng Lưu cẩn thận không đóng cửa.

 

Lục Ngọc rụt rè nói: “Trong nhà có nấu chút cơm canh đạm bạc, cháu muốn biếu ông một ít. Có lẽ đã nguội rồi, ông mang đến nhà ăn hâm nóng lại ăn cho nóng ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Xưởng trưởng Lưu thấy ấm lòng, càng thêm lấy làm xấu hổ với Lục Ngọc. Ông ta gọi một đồng chí thư ký nam tới: “Cậu mang chiếc cặp lồng này tới nhà ăn hâm nóng lại giúp tôi.” Dù món ăn có ngon hay không, đây đều là tấm lòng thơm thảo của Lục Ngọc.

 

Xưởng trưởng Lưu ôn tồn nói: “Đồng chí Lục Ngọc, hôm nay quả thật là một sự cố ngoài ý muốn. Tên bảo vệ kia có thói xem thường người khác, tôi nhất định sẽ không giữ lại hắn nữa. Cô đã giúp tôi loại bỏ sâu mọt trong đơn vị, tôi thật sự rất cảm ơn cô.”

 

Ông ta có vài phần yêu mến và muốn trọng dụng nhân tài như Lục Ngọc. Một cô gái nhanh nhẹn, lanh lợi như thế này, nếu cứ ở mãi nông thôn thì chẳng có cơ hội phát triển gì, nhưng nếu ra ngoài làm việc thì lại là một chuyện khác.

 

Một nhà máy lớn như xưởng của ông ta có rất nhiều vị trí tốt, hơn nữa nếu làm việc ở đây còn có thể có cơ hội thăng tiến, rõ ràng tốt hơn nhiều so với việc ở nông thôn.

 

Nghĩ đến đây, sắc mặt xưởng trưởng càng thêm hòa nhã, nói: “Cô có muốn về chỗ tôi làm việc không? Lời tôi nói với cô hôm qua vẫn còn giá trị đấy.”

 

Lục Ngọc đáp lời: “Dạ, không ạ. Cháu thấy ở nông thôn rất tốt.” Rau củ, gạo thóc, dầu ăn ở thành phố đều phải trông cậy vào nông thôn cung cấp, mà bây giờ lại chưa cho phép tư nhân buôn bán, cuộc sống ở thành phố vẫn không thể thoải mái bằng nông thôn được. Cô nói thêm: “Hơn nữa, cháu cũng đã lập gia đình rồi ạ.”

 

Nghe vậy, ông ta cũng không khuyên nhủ thêm nữa. Nhìn tuổi Lục Ngọc, dù đã lập gia đình thì chắc hẳn cũng là mới cưới. Nếu ông ta cứ bên cạnh làm khó, há chẳng phải sẽ khiến đôi vợ chồng son phải chia ly sao.

 

Lục Ngọc tiếp lời: “Lần này cháu tới đây là để bàn về chuyện phân bón. Thôn cháu đang có kế hoạch xây dựng nông thôn mới, rất cần sự hỗ trợ của ông ạ.” Phân bón không đủ dùng thì không thể tiến hành được.

 

Xưởng trưởng Lưu thở dài: “Lần trước tôi đã nói rõ với cô rồi mà, thật sự là phân bón không đủ cung cấp, chứ không phải tôi cố ý không cấp cho cô.” Sắp vào vụ mùa rồi, thu hoạch xong lại phải chuẩn bị cho vụ xuân sang năm.

 

Giờ đây, những người tìm gặp ông ta để chạy vạy, hay những cuộc điện thoại gọi đến, đều là để hỏi mua phân bón cả.

 

Lục Ngọc đáp: “Thôn chúng tôi cũng không cần nhiều, chỉ cần vỏn vẹn hai tấn là đủ, xem như là ủng hộ cho bà con chúng tôi vậy.”

 

Xưởng trưởng Lưu bật cười thành tiếng: “Cái cô gái này.” Con số hai tấn ấy quả thực rất khéo, một vị xưởng trưởng của xưởng lớn như ông ta, đâu đến nỗi không thể xoay xở từng ấy.

 

Có thể cho, cũng có thể không cho! Nhưng xưởng trưởng Lưu thực tình rất tán thưởng Lục Ngọc, lại thêm việc vừa nãy cô bị ấm ức ở đây, trong lòng ít nhiều cũng có chút ý muốn bù đắp, bèn nói: “Chỉ lần này thôi đấy nhé, không có lần sau đâu.”

 

Phân bón của xưởng ông ta quả thực không đủ để chia chác.

 

Xưởng trưởng Lưu lập một tờ đơn, trên đó còn đóng dấu đỏ chói, dặn dò Lục Ngọc cứ cầm tờ giấy này mà đến lấy phân là được.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu