Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 108

 

Tính cách cha mẹ Lục Ngọc ra sao, ai nấy trong thôn đều rõ như lòng bàn tay, chắc chắn chẳng đời nào là vì nể mặt họ mà mọi người mới ra tay giúp đỡ.

 

Chuyện của Lục Bình xảy ra, tất thảy đều là một tay Lục Ngọc chạy đôn chạy đáo lo liệu. Ngay cả trưởng thôn cô ấy cũng có thể xoay xở thuyết phục được.

 

Anh ba nói: “Bình thường thấy em nói năng oang oang vậy thôi, chứ còn chẳng biết tính toán sắc sảo bằng chị hai đâu đấy.”

 

Ngay cả trưởng thôn mà cũng phải nhìn Lục Ngọc bằng con mắt nể trọng khác, thì phận ở chung dưới một mái nhà, chúng ta càng phải đối đãi tốt với cô ấy mới phải đạo.

 

Chị ba Phó nghe chồng mình phân tích xong, cũng gật đầu lia lịa: “Quả thật Lục Ngọc hợp tính hợp nết với em lắm. Mấy chị em dâu chúng em đối xử với cô ấy thì chẳng có gì đáng nói rồi.”

 

Anh ba Phó gật gù: “Phải vậy mới phải.” Anh ấy tiếp lời: “Lục Ngọc mới về nhà mình được bao lâu mà, chiếc xe ba gác trong nhà cũng đã tậu được rồi. Công việc làm ăn cũng ngày càng phát đạt, cuộc sống cũng ngày một khấm khá hơn trông thấy.”

 

Màn đối thoại như vậy đã xuất hiện mấy lần ở khắp nơi trong nhà họ Phó. Ngày hôm sau, khi Lục Ngọc chất đồ dự trữ lên xe, ba chị dâu liền tranh giành phần mình.

 

“Tiểu Ngọc, em nghỉ một lát đi, để chị làm cho, chị mạnh hơn nhiều.” Chị ba Phó nói.

 

“Thôi không cần đâu ạ, em tự làm được.” Lục Ngọc đáp.
TruyenLau
 

Chị ba Phó bĩu môi: “Con bé này khách sáo với chị làm gì.” Nói rồi, chị ta liền xắn tay áo giúp Lục Ngọc.

 

Chị cả và chị hai đứng cạnh bên chẳng giành được phần mình! TruyenLau.com

 

Chị ba Phó làm việc mà cứ tủm tỉm cười, trên mặt treo nụ cười rạng rỡ.

 

Lục Ngọc thấy họ đều đã chất đồ lên xe xong xuôi. Cô muốn cầm chổi ra quét dọn sân một chút, nhưng ngay lập tức cây chổi trong tay cô đã bị chị cả Phó giành lấy: “Để đó chị làm cho, chị quét nhà là nhất đấy!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Chị hai, sau hai lần hụt hẫng, cũng lẳng lặng thử vận may: “Tiểu Ngọc à, đằng ngoại nhà chị mới gửi cho nửa bát mật ong rừng, chị tiếc không dám đụng tới, sau này em dùng mà bồi bổ cho cơ thể.”

 

Lục Ngọc thừa biết thời buổi này đường sữa khan hiếm lắm, mật ong thường là mật rừng, muốn kiếm được một chút cũng phải chịu mấy vết ong chích. Cô khẽ đáp: “Thôi không cần đâu ạ.”

 

Chị hai giả vờ giận dỗi: “Khách sáo với chị làm gì, đợi chị đi lấy cho em dùng ngay!”

 

Tiêu Thái Liên nhìn bộ dạng hám lợi của ba cô con dâu, bực bội mắng: “Vợ thằng cả, vợ thằng hai, vợ thằng ba, mấy đứa còn chưa đi làm mà cứ luẩn quẩn ở đây làm gì thế hả?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ba người họ thấy mẹ chồng thì lập tức im bặt, trong lòng vẫn còn chút sợ hãi.

 

Lục Ngọc khéo léo kéo tay chị hai Phó, nói nhỏ: “Các chị mau đi làm đi thôi, mật ong rừng này chị cứ giữ lại mà dùng, em thật sự không cần đâu.”

 

Phải lựa lời khuyên mãi, ba người họ mới chịu rời đi!

 

Tiêu Thái Liên nhìn dáng vẻ vội vã của ba cô con dâu, phì cười một tiếng: “Đúng là nước đến chân mới nhảy!”

 

Họ vừa rời đi, sân nhà lập tức trở nên yên tĩnh lạ thường. Lục Ngọc nói với Tiêu Thái Liên: “Mẹ, con xin phép đi gặp chú trưởng thôn một lát ạ.”

 

Tiêu Thái Liên gật đầu: “Con đi đi.” Ánh mắt bà hiền hòa đến mức khiến Lục Ngọc bất giác rùng mình một cái.

 

Sau khi Lục Ngọc rời đi, Tiêu Thái Liên cũng ra bờ sông ngồi tán gẫu với mấy bà thím hàng xóm.

 

Trước đây, vì chuyện đổi dâu mà nhà họ Phó bị người làng xì xào, bàn tán. Nhưng giờ đây, thấy Lục Ngọc ăn nói đâu ra đấy, làm việc gì cũng tháo vát, ai nấy lại tấm tắc khen Phó Cầm Duy thật số đỏ.

 

“Vừa nãy tôi còn thấy con Lục Kiều chặn xe đạp của một cậu thanh niên thành phố đấy, may mà nhà chị không rước phải loại con dâu như vậy!” Một bà thím nổi tiếng buôn chuyện lanh lảnh nói.

 

Chẳng mấy chốc, chuyện Lục Kiều chặn xe trai đã lan truyền khắp thôn.

 

Tiêu Thái Liên hắng giọng: “Phải đó chứ, thằng Tư nhà tôi số nó hên, đi học đúng vào đợt khôi phục thi đại học, đến chuyện lấy vợ cũng được ông trời thương mà đổi cho một mối tốt như thế này!”

 

Chuyện như vậy xảy ra, nhà họ Lục đúng là mất hết mặt mũi, cũng không biết mẹ nó dạy dỗ con gái kiểu gì nữa!

 



 

Đúng lúc này, người mà Lục Kiều đang chặn xe lại không ai khác, chính là Lý Dục Tài!

 

Lần này, Lý Dục Tài đã giúp Lục Ngọc rất nhiều, vừa là người đứng ra mời luật sư, vừa viết bài tố cáo chuyện ức h.i.ế.p của gia đình thôn bá Tiết Gia Thôn, khiến uy tín nhà họ Tiết bị ảnh hưởng nặng nề. Lần trước, Lục Ngọc đưa cho anh hai mươi tệ tiền luật sư, anh kiên quyết không nhận, nhưng cô đã khéo léo giấu nó vào trong cuốn sổ ghi chép của anh.

 

Lần này, Lý Dục Tài đích thân tìm đến để trả lại số tiền đó cho cô.

 

Ai ngờ đang đi đường lại gặp phải Lục Kiều. Lý Dục Tài điển trai, gia thế cũng chẳng phải dạng vừa, đương nhiên có không ít cô gái thầm thương trộm nhớ. Nhưng con gái thời này đều rất e thẹn, khi nhìn thấy người con trai mình để ý đều không dám nhìn thẳng, càng không bao giờ làm phiền anh.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu