Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 278

 

--- Anh Muốn Kiếm Thêm Nhiều Tiền Chút ---

 

Lưu Bàng mừng rỡ trong lòng, nhưng khi tính toán lại thì nét mặt nhanh chóng ủ rũ, vẫn còn thiếu hụt tới bảy nghìn đồng.

 

Anh chàng Lưu Bàng bỗng thấy nản lòng, bởi anh đang rất nóng lòng muốn sớm ngày mở được xưởng thực phẩm.

 

Vừa hay hiện tại đang có những chính sách ưu đãi rất tốt, nếu anh không nhanh tay chớp lấy, người khác rất có thể sẽ nắm bắt được, nên anh muốn làm thật nhanh, kẻo đêm dài lắm mộng.

 

Nếu xưởng thực phẩm thực sự có thể thành lập, anh cũng có thể gỡ bỏ cái mác “con trai ông xưởng trưởng” bấy lâu nay.

  TruyenLau.com

Nhưng hiện tại, tiền vẫn còn thiếu.

 
Website TruyenLau.com
Nếu anh mở lời, có thể vay mượn được từ đám bạn bè chí cốt, nhưng một khi họ biết anh làm ăn, chắc chắn sẽ muốn chen chân vào góp vốn.

 

Dù sao thì số tiền cần dùng không phải là nhỏ, nhưng anh lại không muốn có quá nhiều người tham gia vào việc điều hành.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Thế là anh lập tức rơi vào mâu thuẫn: không mở lời thì không có tiền, nhưng mở lời lại dễ sinh rắc rối.

 

Hiện giờ, trong lòng anh rối bời.

 

Lục Ngọc đột nhiên cất tiếng: “Tôi có một cách, chúng ta có thể vay vốn ngân hàng!”

 

Thời này, việc vay vốn ngân hàng để làm ăn vẫn là một chuyện khá mới mẻ, dễ bị mọi người bỏ qua, thậm chí ít ai có ý thức tìm đến ngân hàng để vay tiền.

 

May mắn thay, trước đây thôn Đại Vũ từng vay một lần, ngay cả người dân bình thường cũng có thể vay, huống chi là để mở xưởng.

 

Lục Ngọc vừa dứt lời, mắt Lưu Bàng liền sáng bừng, anh vội nói: “Ý này hay đó nha!”

 

Lục Ngọc đề nghị: “Nếu mở xưởng, tôi sẽ đầu tư kỹ thuật, cộng thêm ba nghìn tệ tiền vốn, tôi muốn lấy bốn mươi phần trăm cổ phần, số còn lại là của anh.”

 

Lưu Bàng cảm thấy cô lấy bốn mươi phần trăm là hơi ít: “Thôi đừng, chúng ta mỗi người một nửa. Nếu không có cô, tôi có bí quyết làm hàng vịt ngon đến mấy cũng chẳng có tác dụng gì.”

 

Lưu Bàng là một người sành ăn, đầu óc vẫn rất linh hoạt. Sở dĩ trước kia anh nhiều lần kinh doanh thành công, là bởi vì những món đồ Lục Ngọc làm ra thực sự rất ngon!

 

Lục Ngọc không phải người chi li tính toán, cô nói: “Phần lớn công việc điều hành xưởng đều do anh quản lý, tôi chỉ đưa ra phương pháp chế biến, không nên lấy quá nhiều.”

 

Trong lòng Lưu Bàng có chút cảm động.

 

Lục Ngọc quả thực là một người thật thà, rộng lượng. Anh biết số tiền ba nghìn tệ kia là toàn bộ số vốn tích cóp của Lục Ngọc.

 

Cô ấy nguyện ý dốc toàn bộ tiền bạc hùn hạp làm ăn cùng anh, trong đôi mắt anh ánh lên sự quyết tâm: “Tôi nhất định sẽ cố gắng làm thật tốt!”

 

Lưu Bàng nổi lên một lòng cầu tiến chưa từng có.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nếu là chuyện của riêng mình, thái độ của anh thường khá hờ hững, nhưng nếu là người khác tín nhiệm anh, giao cho anh một việc quan trọng như vậy, anh nhất định phải làm cho thật tốt.

 

Sau đó, Lục Ngọc lại làm rõ thêm một số chi tiết cụ thể.

 

Phó Cầm Duy ngồi bên cạnh, cần mẫn ghi chú lại những điểm cần lưu ý, phòng khi dễ quên.

 

Lưu Bàng kinh ngạc thốt lên, khen anh ấy là người tài giỏi. Anh vốn cũng có chút hiểu biết, nhưng việc Phó Cầm Duy có thể đưa ra một kế hoạch và dự định thiết thực như vậy trong thời gian ngắn ngủi, quả thực không phải là người tầm thường.

 

Lưu Bàng gạ gẫm Phó Cầm Duy: “Hay là anh đừng làm việc này nữa, công việc này kiếm được mấy đồng bạc lẻ, chúng ta thử xoay xở một phen lớn, tạo dựng sự nghiệp thật vẻ vang, lẫy lừng!”

 

Điều đó đối với người bình thường mà nói, việc từ chức bỏ đi bát cơm sắt là một chuyện động trời.

 

Lưu Bàng lại chẳng hề bận tâm: “Tôi cam đoan với anh, nếu hai chúng ta không làm được, tôi sẽ tìm cho anh một công việc khác, chắc chắn sẽ tốt hơn việc anh đang làm bây giờ.”

 

Phó Cầm Duy là sinh viên đại học, được phân công tới đây thực sự có phần uổng phí tài năng! Nếu Lưu Bàng ra tay tìm giúp, ít nhất cũng là một chức vụ trên huyện.

 

Phó Cầm Duy nói: “Tôi suy nghĩ chút đã.”

 

Lưu Bàng vốn không nghĩ mình có thể lôi kéo Phó Cầm Duy vào con đường làm ăn này, bởi vì anh ấy quá chính trực, không giống kiểu người sẽ từ bỏ con đường an ổn mà rẽ ngang.

 

Nhưng bây giờ anh lại nói sẽ suy nghĩ, điều đó khiến Lưu Bàng cảm thấy có chút hi vọng, càng ra sức thuyết phục: “Được đó, anh em chúng ta đồng lòng, chẳng có việc gì là không thể làm được.”

 

Lưu Bàng ở bên cạnh liên tục khuyên nhủ, khuyên tới mức sắp mòn rách da miệng.

 

Phó Cầm Duy lại vẫn chẳng hề nhúc nhích.

 

Đợi đến khi Lưu Bàng sắp phải đi, anh ta vẫn còn lưu luyến muốn thuyết phục Phó Cầm Duy thêm lần nữa.

 

Lục Ngọc đợi cùng Phó Cầm Duy tan làm về nhà, trên đường không có ai.

 

Lục Ngọc nói: “Anh thật sự muốn rẽ ngang ra ngoài làm ăn riêng ư?”

 

Phó Cầm Duy nói: “Có hơi muốn!” Anh nắm lấy tay Lục Ngọc, mười ngón tay đan vào nhau thật chặt.

 

Lục Ngọc hỏi: “Vì sao thế?”

 

Phó Cầm Duy nói: “Anh muốn kiếm thêm nhiều tiền chút.” Bây giờ trong nhà Lục Ngọc là người kiếm tiền nhiều nhất, khoảng cách thu nhập giữa hai người ngày một lớn, trước đây anh đã từng suy nghĩ qua chuyện này.

 

Lần này quả là một thời cơ tốt.

 

Lưu Bàng cũng là người tháo vát, còn Lục Ngọc ở trong thôn là cán bộ, không thể dứt ra được! Bên phía Lưu Bàng lại đang thiếu người, anh chưa từng làm qua, muốn thử xem sao.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu