Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 417

 

Chủ nhiệm phụ nữ trong lòng chợt dâng lên chút chua xót. Năm ấy trưởng thôn còn là một chàng thanh niên phơi phới, vậy mà giờ đây cũng đã thành ông lão đầu hai thứ tóc rồi.

 

Những năm qua, ông đã vì thôn mà nhọc nhằn biết bao, cũng chưa có mấy bữa ăn ngon lành. Nghe vậy, ông tủm tỉm nói: “Sau này, trong nhà lúc nào cũng có sẵn món chân vịt kho!”

 

Trưởng thôn nghe vậy, liền buột miệng: “Năm đó tôi đã cưới được một cô vợ thật tốt!”

 

Chủ nhiệm phụ nữ hiếm khi đỏ mặt, bẽn lẽn nói: “Miệng chú khéo quá.”

 

Ngày hôm sau, số người ra đồng làm việc thưa thớt thấy rõ.

 

Mới sáng sớm đã nghe tiếng máy kéo cành cạch, từng chuyến nối đuôi nhau chở người vào huyện.

 

Những người bán chân vịt ấy, ai nấy đều ôm theo cái chậu lớn, đậy tấm vải thô bên trên để tránh bụi, vội vã vào huyện bán hàng.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Nhà nhà làm chân vịt, cả thôn đều nức mùi thơm phức.

 

Người đang làm việc ngoài đồng cũng chuyện trò rôm rả với nhau: “Món chân vịt nhà tôi làm thì khỏi phải bàn, cái nước kho đó, ngâm đế giày vào ăn cũng ngon lành!”

  TruyenLau.com

Người bên cạnh cười hỏi: “Chú đã ngâm đế giày vào ăn bao giờ chưa?”

 

“Bà vợ của tôi tính đổ bỏ phần nước kho còn thừa đi, tôi không đành lòng, bèn bảo bà ấy nấu cho tôi tô mì, rưới nước kho vào, ôi chao, ngon không tả xiết!” TruyenLau

 

Người bên cạnh nghe xong vội vàng nói: “Cái gì? Còn có thể ăn với mì sao, nhà tôi đổ hết cả rồi!” Lập tức hối hận mà vỗ đùi cái đét.

 

Lục Ngọc đã dặn rằng họ chưa biết cách bảo quản nước kho đúng cách, nếu để lâu sẽ hỏng mất, nên cô đã khuyên họ “mỗi ngày thay nước một lần”.

 

Ai ngờ, mọi người lại hiểu lầm là phải đổ bỏ đi mỗi ngày.

 

Hôm nay nghe người khác nói, lập tức kinh ngạc, hóa ra còn có thể ăn với mì sao?

 

Người đó tiếp tục nói: “Chứ sao! Vừa là nước kho thịt, lại còn bỏ bao nhiêu gia vị như thế, ngon lắm chứ. Chấm thêm hai cái chân vịt nữa mà ăn thì… Chậc!” Nói đến đây đã sắp chảy cả nước miếng.

 

Người bên cạnh còn hỏi: “Chú Ba à, sao chú không làm thử? Mấy thứ khác thì chưa nói, chứ cái này nhà mình ăn chút ít cũng được, coi như cải thiện bữa cơm!”

 

Chú Ba thở dài nói: “Tiền nong trong nhà đều do vợ tôi giữ cả, bà ấy tiếc tiền lãi nên chẳng chịu làm!” Nghe họ nói anh ta cũng thèm, không khỏi có chút hối hận.

 

Người bên cạnh nghe xong, vội vàng khuyên: “Dù sao cũng là kiếm tiền, chẳng khác gì nhau mấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hôm đó rất nhiều người đợi những người đi bán chân vịt trở về. Chẳng biết nhiều người cùng đi như vậy, liệu có kiếm được đồng nào không. Buổi trưa không ai về, đợi mãi tới chiều tà.

 

Người bán hàng mới lần lượt trở về, vừa vào thôn, những người khác nghe ngóng được tin, vội vàng bỏ cuốc trong tay xuống, muốn tới hỏi thăm thử.

 

Ai ngờ, người đó lại đi thẳng về nhà bắt đầu làm việc.

 

Mọi người vội vàng hỏi: “Thế nào rồi, dễ bán không?”

 

Cô chị dâu vừa về đến nơi, hồ hởi kể: “Dễ bán lắm, hôm nay tôi làm có chút ít thôi!” Chị ta vẫn khá bảo thủ, lần đầu tiên không dám làm nhiều, sợ không bán được, chỉ làm ba mươi cân.

 

Người dân trong huyện mua hàng thật sảng khoái, vả lại chưa từng nếm qua món này nên họ chẳng tiếc gì mà bỏ ra một hai tệ để mua. Rất nhanh đã bán hết veo rồi.

 

Chị ta vội vã mua vé xe buýt về sớm, tính làm thêm thật nhiều để ngày mai mang đi bán tiếp.

 

Người bên cạnh nghe xong, càng thêm mong đợi người nhà mình, hi vọng cũng có thể may mắn giống như chị ta, bán hết đồ.

 

Sau đó mọi người lần lượt về cả, ai nấy đều bán rất tốt.

 

Cái sự hào hứng mua sắm của người dân trong huyện, họ chưa từng thấy bao giờ. Đúng như lời Lục Ngọc đã nói, chỉ cần người dân trong huyện thích ăn, bao nhiêu tiền họ cũng sẵn lòng chi ra.

 

Trước đây Xuân Hoa còn muốn cười nhạo mọi người, nhiều người như vậy đều bán giống nhau, đoán chừng khó lòng mà bán hết.

 

Kết quả cuối cùng dò la một vòng. Về cơ bản đều bán hết, chỉ lác đác một hai nhà còn thừa tám, mười cái, nhưng cũng chẳng lãng phí chút nào, coi như làm mồi nhắm cho cả nhà tối nay.

 

Những người ra ngoài bán chân vịt kho này trải qua hôm nay, đều có thêm kinh nghiệm.

 

Khẩu vị của mỗi nhà làm ra tuy có chút khác biệt, nhưng tốc độ bán hàng thì lại có nhanh có chậm rõ rệt.

 

Trong đó, bí quyết quan trọng nhất chính là phải tìm được một vị trí tốt, sau đó là phải mạnh dạn chào mời khách.

 

Người nông thôn xưa nay vẫn có một nỗi e dè bẩm sinh đối với chốn thị thành, muốn mở hàng buôn bán mà không có chút bản lĩnh tâm lý thì khó mà làm được. Nhưng lần này đã tích lũy được kinh nghiệm, lần sau định bụng sẽ giành lấy một vị trí đắc địa, ngay cổng xưởng mà bày bán.

 

Cả thôn trên xóm dưới rầm rộ hẳn lên, khí thế hừng hực tựa như quay về thời đại đại tập thể năm nào.

 

Ngay cả ông trưởng thôn cũng lấy làm vui mừng khôn xiết, năm mươi cân hàng nhà ông ấy, cả con trai và con dâu đều đã bán sạch sành sanh. Thậm chí còn quay về mua cho ông ấy ít thịt xông khói, ai nấy đều hân hoan không tả xiết.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu