Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 181

 

Lúc đầu, dân làng đều cảm thấy cô còn quá trẻ, không gánh vác nổi công việc. Nhưng nghĩ kỹ lại, một khi đã đưa Lục Ngọc vào vị trí này, thì quả thực không ai thích hợp hơn cô cả.

 

Người ta còn trẻ như vậy mà đã có thể mua được phân bón cho cả thôn, bản lĩnh này, người khác thật sự không có được.

 

Lục Ngọc làm cán bộ.

 

Tiêu Thái Liên đón nhận từng tin vui mà đến choáng váng cả đầu óc, lúc này bà vô cùng hớn hở nói: “Ba nó, ra mau, tìm mấy bánh pháo trong nhà ra, ra cổng thôn đốt mừng!”

 

Pháo trong nhà vốn là để dành dùng trong dịp năm mới, nhưng bây giờ chuyện vui lớn đến vậy rơi vào nhà mình, thì phải ăn mừng lớn thôi.

 

Anh Ba Phó nói với Lục Ngọc: “Ngoài năm mới ra, nhà chúng ta cũng chỉ có khi chú Tư đỗ đại học mới đốt pháo ăn mừng. Hôm nay, mẹ thực sự rất vui đó.”

 

Tiêu Thái Liên khoác tay Lục Ngọc, cười tủm tỉm nói: “Đương nhiên rồi, con bé Tiểu Ngọc của chúng ta mà làm cán bộ thì tiền đồ rộng mở là cái chắc.”

 

Tiêu Thái Liên vui tới quên trời đất, nói với những người đứng cạnh: “Năm nay đón tết, lúc tảo mộ nhớ đốt nhiều tiền giấy chút đỉnh, đây là tổ tiên phù hộ cho cả nhà đó.”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Năm ấy, bà thúc thằng Tư cưới con bé Lục Kiều chính là vì nhìn trúng cái chức văn thư của bố cô ta trong thôn.

 

Thế nhưng, cha mẹ có chức có quyền thì cũng đâu bằng tự thân mình làm nên!

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ai ngờ Lục Ngọc lại giỏi giang đến vậy, có thể làm cán bộ thôn.

 

Lục Ngọc cũng bị tin tức này làm cho kinh ngạc, bèn tìm trưởng thôn mà thưa: “Cháu còn trẻ quá, sợ không gánh vác nổi công việc.”

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Trưởng thôn nói: “Ai cũng phải từ không biết đến biết mà ra cả, hơn nữa có thím (vợ trưởng thôn) của cháu giúp đỡ, chắc chắn sẽ không thành vấn đề đâu.”

 

Chủ nhiệm phụ nữ chính là vợ của trưởng thôn. Hai vợ chồng bình thường lúc nói chuyện đều cảm thấy Lục Ngọc không tồi, bây giờ lại càng thấy cô giỏi giang, xuất chúng.

 

Hơn nữa, cho người trẻ gánh vác thêm chút trọng trách cũng là lẽ thường tình.

 

Trưởng thôn ở trong thôn thì còn có thể xoay xở, nhưng vào huyện làm việc thì ông vẫn còn chút lúng túng. Ông để ý trước đây Lục Ngọc có mối quan hệ khá thân thiết với cảnh sát Trần ở đồn công an, lại được phóng viên Lý ở tòa soạn giúp đỡ, bây giờ ngay cả xưởng trưởng Lưu của xưởng phân bón cũng có chỗ quen biết. Lãnh đạo cấp cao trong huyện lại càng thêm trọng dụng Lục Ngọc, khiến trưởng thôn giờ đây nhìn cô con dâu này với ánh mắt đầy ưng thuận. Ông muốn bồi dưỡng Lục Ngọc thật chu đáo, để sau này có dịp ra ngoài dự họp hay làm việc gì đó, Lục Ngọc có thể tự mình gánh vác, xoay sở, chẳng kém cạnh ai.

 

Đúng là còn hơn cả người ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trưởng thôn nhìn Lục Ngọc bằng ánh mắt trìu mến như nhìn con gái ruột. Trong thôn không thiếu nữ đồng chí, nhưng nếu nói đến người ăn nói lưu loát, làm việc đâu ra đấy như Lục Ngọc thì chẳng có lấy một ai. Cô thực sự là người xuất sắc vượt trội trong số các nữ đồng chí ở đây.

 

Mấy thím, mấy dì khác thấy Tiêu Thái Liên có được nàng dâu như vậy cũng không khỏi ganh tị. Ai nấy đều tấm tắc: "Nhìn xem người ta kìa, phải nói là có phúc lớn, rước được cô con dâu vừa hiền lành, xinh đẹp, lại còn khéo tay nấu ăn ngon lành!"

 

Lần trước mọi người giúp nhà họ Lục làm chuồng heo, Lục Ngọc đã rán bánh, làm món đậu phụ kho tương, đến giờ mọi người vẫn còn nhắc mãi không thôi.

 

Vốn tưởng như vậy đã là quá đủ rồi, nào ngờ bây giờ Lục Ngọc còn được cất nhắc làm cán bộ, lên một nấc thang mới trong công việc.

 

Vốn dĩ ai cũng xuất phát ở cùng một vạch, vậy mà giờ đây, dẫu có chạy rớt cả dép, mọi người cũng chẳng thể nào đuổi kịp cô.

 

Bên ngoài, tiếng pháo nổ giòn giã "bộp bộp".

 

Những người đang ở nhà đều đổ ra ngoài xem, không biết là nhà ai có chuyện vui. Vừa đi ra, hỏi han đôi câu liền biết tin Lục Ngọc được làm cán bộ.

 

Lần này người trong thôn lũ lượt kéo đến nhà họ Phó chúc mừng. Còn mụ Lý, kẻ từng kiếm chuyện trước đó, giờ chỉ dám trốn trong nhà, không dám ló mặt ra gặp ai.

 

Tiêu Thái Liên vui mừng khôn xiết, rút một tệ tiền từ trong tráp nhỏ, gọi con dâu thứ hai đến cửa hàng tạp hóa mua kẹo lạc và hạt dưa. Đến lúc đó, bà sẽ đem ra mời khách, ai tới cũng được một vốc.

 

Thật sự huyên náo như đón Tết vậy.

 

Khi cha mẹ Lục biết tin cũng tức tốc đến, mang theo 5kg gạo ngon Lục Ngọc sắm về từ hồi mới cưới làm quà ra mắt.

 

Chuồng heo không thể bỏ không, nên mẹ Lục đành phải đi một mình. Trên mặt bà cũng rạng rỡ niềm vui sướng, bởi trong cả nhánh nhà họ Lục của họ, chốc lát Lục Ngọc đã trở thành người vẻ vang nhất.

 

Tiêu Thái Liên biết nhà thông gia túng thiếu, bà nhận 5kg gạo, rồi đáp lại bằng một miếng thịt heo thật to. Đó chính là phần thịt Lục Ngọc được nhận làm quà. Miếng thịt này dẫu có tiền cũng chẳng dễ gì mua được, giá trị của nó vượt xa số gạo mà bà thông gia tặng.

 

Mẹ Lục vốn thật thà, không chịu lấy.

 

Tiêu Thái Liên thân thiết kéo cánh tay của mẹ Lục, nói: “Chị à, chị khách sáo với tôi làm gì. Hơn nữa miếng thịt này đều là Tiểu Ngọc được người ta biếu. Tôi mạn phép làm chủ, chị không thể không nhận, nếu không chính là không nể tình tôi rồi.”

 

Mẹ Lục thực sự không biết làm sao mới phải, chỉ đành đỏ mặt ngượng ngùng nhận lấy.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu