Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 57

 

Chuyện Lục Kiều hất cửa bỏ đi khiến bà nội Lục tức đến nghiến răng, đợi khi cha mẹ cô ta về, bà ta liền hung hăng c.h.ử.i mắng một trận.

 

Cha mẹ của cô ta lúc đầu cũng không quá để tâm, nhưng cho tới khi trời tối mịt mà người vẫn chưa về. Họ lập tức phát giác sự việc không ổn.

 

Một cô gái lớn như vậy có thể đi đâu được chứ?

 

Họ vội vàng đi tìm trưởng thôn.

 

Trưởng thôn đã cởi áo ngoài, chuẩn bị đi nghỉ. Vừa nghe nói Lục Kiều bỏ nhà đi mất tích, thấy sự việc khá nghiêm trọng.

 

Bốn bề núi rừng bao bọc, trên núi có sói dữ, dưới núi thì toàn phường lưu manh. Nếu chẳng may vướng vào, coi như đời này bỏ đi.

 

Trưởng thôn cũng không dám chậm trễ, lập tức dùng loa lớn khẩn cấp trong thôn, kêu gọi tất cả mọi người ra ngoài tìm người.

 

Thôn Đại Vũ bình thường đấu đá nhau là thế, nhưng gặp phải chuyện lớn đều rất đồng lòng.

 

Rất nhanh cả thôn đều được huy động.

 

Ngay cả Lục Ngọc cũng bị gọi dậy. Cô vội mặc đồ đến bãi đất trống ở cổng thôn, đợi trưởng thôn chỉ huy.
Website TruyenLau.com
 

Lúc họ tới, bác gái Lục đã khóc lóc ngồi bệt trên đất duỗi thẳng chân: “Kiều Kiều nhà tôi, Kiều Kiều đáng thương của tôi!”

  Website TruyenLau.com

Nước mắt lã chã rơi xuống.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mấy người phụ nữ trong thôn bàn tán: “Kiều Kiều mất tích bao lâu rồi, sao không thấy nhà ấy nói gì vậy?”

 

Kể từ khi cảnh sát tìm đến khiến công việc của chồng mình gặp trục trặc, bác gái Lục đã chẳng còn chút địa vị nào trong nhà. Chồng đánh, mẹ chồng mắng chửi, bà ta chịu không ít ấm ức. Giờ con gái mất tích, bà ta liền mượn cơ hội này mà trút hết mọi bực dọc: “Đều là bà nội nó c.h.ử.i mắng đó. Con gái lớn rồi, đâu thể nói năng suồng sã như vậy được chứ.”

 

Ai nấy trong thôn đều biết tính nết của bà nội Lục.

 

Lúc này, bà nội Lục đáp: “Tôi chỉ nói nó vài câu thôi, ai dè tính nết nó lại ngang bướng như thế, còn cãi lại tôi một hồi.”

 

Người xung quanh xì xào: “Lục Kiều có thể đi đâu được chứ, từ nhỏ đến lớn nó đã bao giờ đi xa nhà đâu.”

 

Chị ba Phó ở cạnh bên nhanh miệng chen vào: “Hay là… nó nhảy xuống sông rồi chứ?”

 

Gần làng họ có một con sông, mọi người đều ra bờ sông giặt giũ. Chỗ sâu nhất cũng phải ba bốn mét, trước kia từng có không ít người c.h.ế.t đuối khi tắm sông.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lòng người xung quanh chợt hoảng hốt!

 

Bác gái Lục nghe vậy, lập tức lảo đảo ngã xuống, ngất lịm đi.

 

Tuy bác trai Lục không mấy ưa Lục Kiều nhưng đó cũng là con gái ruột của ông, tay ông cũng run lên.

 

Bà nội Lục sợ đến phát khóc, vừa nãy còn nghĩ chẳng biết chừng Lục Kiều trốn ở đâu đó để hù dọa bà, nhưng vừa nghĩ đến khả năng này, bà cũng không khỏi run rẩy.

 

Nếu Lục Kiều thật sự nghĩ quẩn thì coi như hỏng bét.

 

Trưởng thôn nói dứt khoát: “Đi lấy đèn pin ở ủy ban thôn đến đây, đàn ông thì lên núi tìm, phụ nữ thì tìm ven sông. Bất kể ai phát hiện manh mối gì đều phải nhanh chóng quay về báo cáo cho tôi. Nếu vẫn không tìm được, sáng mai tôi sẽ vào đồn công an huyện báo án.”

 

Tất cả mọi người giải tán, vội vã tỏa ra đi tìm Lục Kiều.

 

Nhưng cô ta lúc này lại đang gõ cửa nhà Lý Dục Tài, cô ta quyết tâm không trở về thôn, thậm chí còn hận không thể tự mình quyết định hôn sự ngay trong đêm nay.

 

Người mất tích không phải chuyện nhỏ.

 

Dù bình thường không có quan hệ tốt với nhà họ Lục, nhưng bây giờ tất cả đều ra ngoài giúp tìm người.

 

Trưởng thôn dẫn đội cầm đèn pin lên núi, đêm tối trên núi vô cùng hiểm trở, nhưng họ cũng không còn quan tâm nhiều đến thế.

 

Chủ nhiệm hội phụ nữ trong thôn cũng bắt đầu tập hợp mọi người tìm kiếm trong làng.

 

Bác gái Lục khóc đến khản cả giọng, một người thím tốt bụng trong thôn dìu bà ta đến ủy ban thôn, còn pha chút nước đường đỏ, nói lời an ủi: “Không sao đâu, nhất định sẽ tìm được con bé. Cô đừng có suy sụp, con nhỏ Kiều Kiều đó hiếu thuận biết chừng nào, nếu nhìn thấy cô như vậy, trong lòng nó sẽ khó chịu lắm.”

 

Hội phụ nữ tìm kiếm ròng rã hai tiếng đồng hồ trong thôn, sau đó bắt đầu tổ chức nhân lực xuống sông tìm. Nhưng vẫn không tìm thấy.

 

“Vậy thì con bé có thể đi đâu được chứ?”

 

Đã quá nửa đêm, tất cả mọi người đều chen chúc trên khoảng đất trống ngoài ủy ban thôn, mệt mỏi rã rời, ai nấy đều hoặc đứng hoặc ngồi vật vạ ở đó.

 

Trưởng thôn dẫn một đội quay về. Hơi lạnh trong đêm trên núi lại càng thêm buốt giá.

 

Ủy ban thôn đã nấu sẵn nước nóng, đổ từng bát từng bát mời mọi người. Ai nấy đều đến lấy nước nóng cho người nhà mình.

 

Lục Ngọc lấy một bát cho Phó Cầm Duy vừa lên núi về, sương trên núi đã thấm ướt quần áo trên người anh.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu