Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 46

 

Lục Ngọc vừa dứt lời, sắc mặt cô gái đó lập tức biến đổi: “Cô nói vậy là có ý gì? Cô dám bảo tôi là kẻ thứ ba sao?”

 

Lời này vô cùng nghiêm trọng, khiến cô gái kia suýt khóc.

 

Lục Ngọc cười nhạt: “Sao, thời này lại có người tự đeo cái mũ đó lên đầu mình?”

 

Một lúc sau, chủ nhiệm bấy giờ mới ngượng nghịu bước tới, ông hiểu rõ tính nết cô gái kia, biết cô ta xuất thân danh giá, lại luôn đeo bám Phó Cầm Duy.

 

Ngỡ rằng cô ả đã yên bề gia thất sẽ biết điều hơn, nào ngờ vẫn chứng nào tật nấy. Với một cấp dưới như thế, ông ấy cũng chẳng còn mặt mũi nào. Ông đành xua tay: “Thôi được rồi, không có gì! Mọi người đừng để trong lòng.”

 

Ông muốn cả hai bên lùi một bước.

 

Nhưng cô gái kia trong lòng không chấp nhận, cô ta xoay người bỏ đi. Những người bán hàng xung quanh đều xì xầm: “Tiêu rồi, chắc chắn cô ả đi tìm cha cô ta rồi!”

 

Lục Ngọc chậc lưỡi: “Đã lớn tồng ngồng rồi mà còn chơi trò về nhà tìm phụ huynh.”

 

Người bên cạnh không nhịn được cười, quá thích cái kiểu thẳng thắn, bộc trực của cô.

  TruyenLau

Bình thường họ ngại va chạm với cô gái đó, nhưng thực tình đã sớm chịu đủ cái điệu bộ công chúa của cô ta. Hôm nay coi như ả ta đã gặp phải đối thủ xứng tầm.

 

Một lát sau, cha của cô gái kia quả nhiên đã tới. Ông ta nâng niu con gái như viên minh châu trong tay, xưa nay luôn coi là báu vật. Nghe nói con gái bị bêu riếu trước mặt mọi người, ông ta tức tới trào máu, không khỏi lớn tiếng chỉ trích: “Con gái bây giờ sao mà ăn nói bạt mạng thế này? Con gái nhà lành ai lại ba hoa chích chòe, buông lời bêu riếu người ta nơi công cộng như vậy?” Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Cô gái kia có người chống lưng, lập tức vểnh đuôi lên.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lục Ngọc bĩu môi nói: “Phụ nữ có tốt hay không, không cần ông định nghĩa. Lại còn ra vẻ ta đây là cọng hành to! Chẳng biết có ai thèm dùng ông mà khử mùi tanh không nữa!”

 

Chẳng trách con gái ông ta lại có tính cách ngang ngược như vậy, hóa ra là do có người cha như thế này mà ra.

 

“Cô… Cô…” Cha của cô gái đó tức tới đỏ bừng cả mặt, lắp bắp không nói nên lời.

 

Phó Cầm Duy đứng cạnh liền lên tiếng: “Chuyện này không phải vợ tôi gây sự, các người đừng có mà làm quá!”

 

Lục Ngọc tiếp lời, giọng càng thêm sắc bén: “Phụ nữ tốt sẽ không tơ tưởng chồng người khác.”

 

Lời vừa dứt, ngay cả cha của cô gái kia cũng hít vào một ngụm khí lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cô gái này quá đỗi lợi hại. Nói như thế này, họ còn biết nói gì nữa, chẳng khác nào tố cáo cô ta là kẻ cướp chồng.

 

Tuy cô gái kia có lòng muốn làm như vậy, nhưng có lòng lại không có gan.

 

Khi đó, mặt cô ta lúc đỏ lúc trắng, biến sắc hoàn toàn.

 

Xung quanh toàn là người xem náo nhiệt, không ai cho ông ta bậc thềm để xuống nước. Ông ta ở khu vực này cũng được coi là nhân vật có tiếng tăm, nếu lời này mà truyền ra ngoài, ông ta cũng không còn mặt mũi nào nữa!

 

Vốn muốn ra mặt giúp con gái, không ngờ lại bị người ta chiếu tướng ngược.

 

Trong lòng ông ta ủ một đốm lửa giận, nhưng miệng lưỡi lại không lưu loát bằng người ta, lúc này bị nghẹn tới mức không thốt nên lời nào.

 

Ông ta tức giận trừng mắt nhìn con gái, cũng chẳng buồn quan tâm con gái đang khóc nỉ non, xoay người tức tối bỏ đi.

 

Những người bán hàng thấy Lục Ngọc toàn thắng, trong lòng ai nấy cũng có chút hả hê, vui sướng.

 

Đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng hét lên, nói có một ông cụ té xỉu.

 

Vừa hay trong cung tiêu xã không có khách, mọi người đều đổ xô ra xem. Lục Ngọc cũng bước ra, vội vàng đỡ ông lão định tới mua đồ sang một bên.

 

Họ đều biết ông lão này. Ai cũng nói ông ta đáng thương, vốn dĩ ông ấy xây một căn nhà khang trang nhưng lại bị kẻ thôn bá chiếm đoạt, chỉ cấp cho ông ấy một căn nhà rách nát, còn ném hết đồ đạc trong nhà đi.

 

Ông ấy không tài nào sống được nữa, vừa hay có một cậu em họ làm việc ở xưởng chế biến thực phẩm vịt, nói có một ít phụ phẩm từ vịt không dùng đến, bảo ông ấy đi bán cũng có chút việc làm, nhưng căn bản chẳng có ai mua.

 

Ông lão lo lắng quá độ liền tăng huyết áp rồi ngất xỉu.

 

Ông ấy được người ta đỡ vào trong cung tiêu xã mới dần hồi phục lại. Cuộc đời ông ấy sống quá đỗi khổ sở, vừa nói được một câu đã bắt đầu lau nước mắt.

 

Lớn tuổi như vậy mà vẫn ăn mặc rách rưới, khiến người ta không khỏi liên tưởng tới những người già trong nhà mình.

 

Bên cạnh có mấy người mềm lòng, cũng cùng nhau mắng nhiếc kẻ thôn bá kia là đồ vô nhân tính.

 

Còn có người nói muốn góp tiền mua chút đồ của ông ấy. Lục Ngọc cũng rất tò mò.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu