Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 55

 

“Số cổ vịt này con mua của một bác già ở chợ, bây giờ không biết bác ấy ở đâu. Chắc mai khó mà mở sạp được. Con đã dặn Cầm Duy rồi, nếu gặp được bác ấy thì nhớ mua về hộ con.”

 

Chị ba Phó nghe xong hơi lo lắng, đang mơ mộng về chuyện làm ăn phát đạt mà.

 

Chưa kịp ăn cổ vịt đã cảm thấy nghiện, chẳng chịu để chị ấy kiếm tiền cho đã.

 

“Vậy sao các em không hỏi bác ấy ở đâu? Tiếc quá chừng!”

 

Lục Ngọc nhẹ nhàng đáp: “Lần sau nhất định con sẽ hỏi kỹ.”

 

Bà Tiêu Thái Liên cứ tưởng chuyện gì to tát, thấy vậy bèn nói: “Cách dăm ba hôm bán một lần là được. Miễn cho kẻ gian nhòm ngó.”

 

Thời này muốn buôn bán cần phải gan dạ, mấy năm trước nữa, buôn bán còn là phạm pháp.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Lục Ngọc gật đầu.

 

Thấy công việc hôm nay đã kết thúc, mấy cô chị dâu khác cũng xúm xít lại bên Lục Ngọc, hớn hở nói: “Sau này nếu có đợt buôn bán nào nữa, cô nhớ tính cả phần của chị nữa nhé, chị sẽ bỏ vốn ngay!”

 
Website TruyenLau.com
Sau khi nếm được mùi vị ngọt bùi lần này, họ móc tiền ra cũng dễ dàng hơn nhiều.

 

Lục Ngọc đáp: “Buôn bán cũng chưa chắc đều kiếm được tiền, lời ăn lỗ chịu là chuyện thường tình.” TruyenLau

 

Chị ba Phó nói: “Chúng ta đều là người một nhà, lời lãi hay thua lỗ, nhà mình đều cùng nhau gánh vác.”

 

Những người khác cũng lần lượt gật gù đồng tình, dù sao thì việc chọn mua, nấu nướng, bán hàng đều do Lục Ngọc đảm nhận, những người khác chỉ việc chia phần, việc tốt như vậy thắp đèn lồng tìm cũng không tìm được.

 

“Mẹ, con muốn mua một chiếc xe ba bánh,” Lục Ngọc nói.

 

Cái này còn đắt hơn xe đạp nhiều, là một dạng xe đạp ba bánh có bàn đạp. Phía trước có thể chở người hoặc chuyên chở hàng hóa. Bất luận là dùng để bày sạp hay là dùng ở nhà đều tiện lợi vô cùng.

 

Bây giờ họ còn phải dùng sức người để vận chuyển, quá mệt, tốn biết bao sức lực vào việc đi bộ đường dài.

 

Nhưng một chiếc xe đạp đã tốn ba trăm tệ, xe ba bánh ít nhất cũng phải hơn bốn trăm tệ. Số tiền này đối với gia đình mà nói là cả một gia tài.

 

Quả nhiên bà Tiêu Thái Liên nghiêm nghị hẳn: “Con đừng có nghĩ ngợi vẩn vơ nữa.”

 

Bà biết Lục Ngọc to gan, nhưng không ngờ lại liều lĩnh đến mức này.

 

Mới gả vào mấy ngày đã dám lên tiếng đòi một món tiền lớn đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Ngọc biết có phương tiện hỗ trợ bên ngoài có thể tiết kiệm sức người là cách tối ưu nhất.

 

“Mẹ cứ coi như cho con vay vậy, con kiếm được tiền rồi hoàn lại cả gốc lẫn lãi cho mẹ.”

 

Bà Tiêu Thái Liên vốn có của ăn của để.

 

Bốn đứa con trai trong nhà kiếm được tiền đều hầu như giao hết cho bà. Phó Cầm Duy là một trong những lứa sinh viên đại học đầu tiên, vào đại học không những không tốn học phí, trường còn cấp cả trợ cấp sinh hoạt.

 

Khi đó, anh đã bắt đầu gửi tiền phụ cấp về nhà, cộng thêm bà Tiêu Thái Liên sống tằn tiện, chi li từng đồng, chị ba Phó đã từng nhẩm tính, nói trong tay mẹ chồng ít nhất cũng có đến hơn năm trăm tệ tích cóp.

 

Chị ấy từng thủ thỉ kể với Lục Ngọc.

 

Nhà họ Phó chưa phân gia, nếu bình thường Lục Ngọc đề cập đến chuyện này, nhất định sẽ khiến tất cả anh chị trong nhà khó chịu. Nhưng bây giờ mọi người đều nói giúp cô.

 

“Mẹ, Lục Ngọc cũng là vì nhà chúng ta,” Chị ba Phó nói.

 

Chị ấy chẳng rút ruột từ những khoản nào khác như các chị dâu khác trong nhà.

 

Chị ấy toàn dựa vào bóp mồm bóp miệng mà dành dụm, bây giờ Lục Ngọc bán đồ, có thể chia lãi cho mọi người, chị ấy cũng mong cô có thể làm tốt một chút.

 

Chị ba Phó nói thêm: “Phải đấy mẹ, tuy nói trong thôn chúng ta có vài chiếc xe đạp, nhưng còn chưa có xe ba bánh. Nếu nhà chúng ta mua, cũng để cho đám người hẹp hòi kia mắt thấy tai nghe về gia thế nhà mình!”

 

Tính chị ấy vốn thích sĩ diện, tới lúc đó sẽ khoe khoang khắp xóm.

 

Chị hai cũng nói: “Mẹ, Lục Ngọc mỗi ngày đều phải đi bộ đường xa như vậy, mua một chiếc đi, nhà mình cũng có thể dùng chung.”

 

Tiêu Thái Liên nhìn mấy cô con dâu vốn thường ngày chuyện gì cũng tính toán thiệt hơn, giờ đây lại đồng lòng hợp sức, vừa tức giận vừa bật cười nói: “Mấy đứa này đó.”

 

Sau đó, thấy ánh mắt khẩn thiết của Lục Ngọc, bà cũng dần xuôi lòng: “Thôi được, lần này là nể mặt mấy chị dâu con đấy, cho con mượn, nhưng phải trả lại đàng hoàng.”

 

Lục Ngọc nghe vậy, trong lòng vui như mở cờ, vội nói: “Dạ, con nhất định sẽ trả đủ.”

 

Rồi Tiêu Thái Liên giả bộ hờn dỗi nói với Phó Cầm Duy: “Cô vợ này của con, chẳng biết kiếm tiền thì không nói, chứ tiêu tiền thì đúng là chẳng ai sánh bằng. Mua thứ đắt đỏ như vậy, con phải đi theo lựa cho kỹ vào, đừng có để bị hớ.”

 

Phó Cầm Duy gật đầu. Anh xưa nay trầm ổn, đáng tin cậy, Tiêu Thái Liên cũng hoàn toàn tin tưởng anh. Bà quay vào lấy năm trăm đồng, toàn là những tờ mười tệ đã cũ, phía sau còn có một ít tiền lẻ một tệ, năm hào, đây chính là số tiền bà tích cóp được hơn nửa đời người.

 

Sau đó, Lục Ngọc hớn hở đi mua chiếc xe ba bánh.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu