Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 444

 

Lục Ngọc hơi ngập ngừng khi nghe điện thoại, nhưng sau đó liền bị Phó Chi thuyết phục: “Việc cần chơi thì cứ chơi, tiền bạc thì làm sao kiếm hết được. Con gọi cả Cầm Duy đến cùng, đừng có vừa trẻ trung đã vùi đầu vào công việc mãi thế.”

 

Lục Ngọc đáp: “Dạ được, vậy con sẽ dẫn chị cả và chị hai Phó đi cùng!” Hai người này đều là những tay cốt cán trong tiệm mì cay của cô.

 

Phó Chi vui vẻ đồng ý: “Mẹ mong tụi con tới đủ cho thêm phần náo nhiệt! Từ mùng một tới rằm, mẹ đều ở thôn ăn tết, cảnh sum vầy đông vui thật có không khí tết!”

 

Phó Chi nói còn muốn gọi cả mẹ Lục và Tiêu Thái Liên tới tỉnh hội họp, nhưng Lục Ngọc đã từ chối, giải thích rằng trong thôn đang bận rộn cày cấy, chắc chắn họ sẽ không bỏ đi được!

 

Phó Chi hơi tiếc nuối nói: “Vậy đành phải đợi dịp khác thôi! Lần sau mẹ sẽ cử người lái xe tới đón họ, lúc đó tha hồ mà vui chơi thỏa thích.” Bà Phó vẫn còn luyến tiếc không khí tết.

 

Lục Ngọc đồng ý, bà ấy mới chịu thôi, dặn dò cô mấy lượt là nhất định phải tới. TruyenLau.com

 

Lục Ngọc cũng rất nóng lòng muốn đi thăm siêu thị. Thông thường, mỗi khi ghé các cửa hàng mậu dịch, nhân viên bán hàng ở đó đều có vẻ hách dịch, chẳng mấy lịch sự.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cô cũng từng ghé các cửa hàng ở nơi khác, nhân viên phục vụ ai nấy cũng đều ra vẻ ta đây, có cảm giác thượng đẳng. Đi mua sắm như vậy thật chẳng vui chút nào. Siêu thị của mẹ nuôi vừa mới mở, chắc chắn sẽ mang đến một làn gió mới, một sự thay đổi lớn cho họ.

 

Nếu có thể cải thiện được chất lượng phục vụ trong các cửa hàng, vậy thì còn gì bằng!

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Ngọc sửa soạn một chút, mặc một chiếc váy nhỏ màu xanh lá cây, đội thêm mũ vải, trông rất tân thời và hợp mốt. Lục Ngọc vốn dĩ đã xinh đẹp rồi, càng đừng nói là khi được chăm chút kỹ càng.

 

Cô ghé xưởng của Phó Cầm Duy. Vừa tới cổng xưởng, Phó Cầm Duy đang chuyên tâm làm việc trong văn phòng liền nghe cấp dưới báo Lục Ngọc đã tới.

 

Phó Cầm Duy lập tức gác công việc đang dang dở, nhìn thấy Lục Ngọc, trong mắt anh lóe lên vẻ kinh diễm, ngỡ ngàng.

 

Bình thường Phó Cầm Duy nghiêm túc là thế, vậy mà giờ đây lại không thể kìm nén được niềm vui rạng rỡ.

 

Lục Ngọc thấy bên cạnh còn có người tò mò ló đầu nhìn họ, cô mỉm cười hỏi anh: “Trông em có đẹp không?”

 

Phó Cầm Duy trịnh trọng nói: “Đẹp lắm! Nhưng sao hôm nay em lại ăn diện long trọng như vậy?”

 

Lục Ngọc giải thích: “Chúng ta cùng đi đón Tiểu Tích Niên tan học!” Lần trước cô mặc váy đi đón con, Tiểu Tích Niên vui mừng khôn xiết. Cô nghĩ, bình thường con trai cũng có chút hư vinh, làm cha mẹ thì cũng phải biết chiều lòng thằng bé một cách chừng mực chứ.

 

Phó Cầm Duy đáp: “Được, em đợi anh một lát, anh xử lý nốt mấy văn kiện cuối cùng này là xong!”

 

Lục Ngọc nói: “À này, em còn muốn dẫn con vào tỉnh chơi một vòng, tối nay chắc không về đâu, anh có muốn đi cùng không?”

 

Phó Cầm Duy nghe xong liền nheo mày: “Chẳng lẽ em không tính đưa anh theo?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc khẽ đáp: “Không… không có.”

 

Phó Cầm Duy nheo mắt lại, gằn từng chữ: “Đương nhiên là anh phải đi cùng rồi!”

 

Dứt lời, anh vội vã quay trở lại văn phòng. Lục Ngọc đứng đợi ở một góc râm mát.

 

Từ xa, cô có thể thấy vài người đang lén lút nhìn mình, Lục Ngọc còn thân thiện vẫy tay chào họ.

 

Những người kia lập tức rụt đầu lại, giả vờ như không có chuyện gì.

 

Nhưng rồi, họ lại bắt đầu râm ran bàn tán với đồng nghiệp: “Tôi vừa thấy vợ xưởng trưởng rồi!”

 

“Đẹp lắm, chẳng khác gì minh tinh màn bạc.”

 

“Chứ sao nữa, xưởng trưởng của chúng ta bình thường khó xiêu lòng là vậy, hóa ra đã sớm cưới được người đẹp nhất về nhà rồi!”

 

“Nghe đồn khi hai người họ thành gia thất, xưởng trưởng còn chưa phải là xưởng trưởng đâu, chậc chậc, thật đáng ngưỡng mộ!”

 

Mọi người nhỏ to bàn tán sôi nổi.

 

Chẳng mấy chốc, họ thấy Lưu Bàng trở về xưởng, liền vội vàng quay lại làm việc, sợ xưởng trưởng phụ trách công việc sẽ điểm tên họ!

 

Lần này Lưu Bàng về là để đảm nhiệm thay vị trí của Phó Cầm Duy.

 

Phó Cầm Duy nói: “Cậu chịu khó một chút nhé, tôi ra ngoài hai ngày.”

 

Lưu Bàng đáp: “Được, có tôi ở đây anh cứ yên tâm.”

 

Phó Cầm Duy nói: “Về bảo Tiểu Ngọc gói bánh bao thịt cho cậu nhé!” Chứ những thứ khác chẳng làm anh ấy mảy may suy nghĩ.

 

Lưu Bàng nghe xong như muốn chảy cả dãi: “Vậy phải gói thật nhiều vào, ăn không hết tôi sẽ bỏ tủ lạnh!” Mấy năm nay, thứ anh ấy ăn thuận miệng nhất đều là do Lục Ngọc tự tay làm.

 

Giờ đây Lục Ngọc ít khi vào bếp, khỏi phải nói anh ấy hoài niệm biết bao, chỉ vì món bánh bao thịt này, anh ấy phải đích thân đến.

 

Phó Cầm Duy bàn giao xong công việc liền đi ra, lái xe từ trong hầm gara ra, gọi Lục Ngọc lên xe.

 

Hai người tới trường mầm non đón Tiểu Tích Niên tan học.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu