Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 70

 

Trưởng thôn nhìn mớ đồ tươi sống chất đầy sân nhà Lục Ngọc, nói: “Có lẽ dạo này con bé Lục Kiều có đôi lời không vừa lòng với cô?”

 

Lục Ngọc lập tức cảnh giác: “Chị ta đến chỗ ông mách lẻo rồi sao?”

 

Trưởng thôn không phủ nhận: “Mấy chị em như các cô, vẫn nên tương thân tương ái thì hơn. Chuyện bán đồ tôi không quản, miễn là không phạm pháp là được!”

 

Cuối cùng ông dặn: “Huyện sẽ tuyên dương cô là cá nhân tiên tiến. Tới hôm đó cô đi cùng tôi nhé.”

 

Đây cũng là vinh dự chung của cả thôn.

 

Lục Ngọc gật đầu đồng ý. Trưởng thôn nhìn những thứ cô đang làm, nhiều lần nhắc nhở cô nên giữ ý, đừng để người khác dị nghị. Lục Ngọc cũng gật đầu vâng lời.

 

Đợi sau khi ông trưởng thôn đi khỏi, ba chị dâu vội vàng xúm lại hỏi: “Trưởng thôn nói gì với em vậy?”

 
TruyenLau
Lục Ngọc kể lại chuyện Lục Kiều mách lẻo với trưởng thôn cho họ nghe.

 

Nếu Lục Kiều đã dám làm chuyện này thì Lục Ngọc cũng chẳng việc gì phải che đậy cho cô ta.

  Website TruyenLau.com

Mấy chị dâu tức điên người: “Nhà chúng ta kiếm tiền thì liên quan gì đến nó, sao nó cứ như kẻ muốn phá quấy vậy chứ!”

 

“Đúng đó!”

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Do lần này đồ khá nhiều, cho nên khi kho xong nồi đầu tiên, Lục Ngọc chia cho mỗi người hai cái.

 

Lần này mọi người ăn đến thỏa thuê, ngon miệng vô cùng, phần lớn còn lại đều để đó ngâm nước sốt.

 

Trong sân ngập tràn mùi thơm cay nồng, vô cùng quyến rũ.

 

Đến tối, Lục Ngọc mới nhận ra Phó Cầm Duy vẫn luôn trầm mặc lạ thường, ánh mắt anh cứ lảng tránh nhìn cô.

 

Cô nghĩ có thể là lời của Lục Kiều đã đụng chạm đến lòng tự trọng đàn ông của anh.

 

Vẫn quyết định nói rõ chuyện này, cô bèn nói với Phó Cầm Duy: “Không giống như những gì Lục Kiều nói đâu. Lý Dục Tài chỉ là tới chỗ em mua chút đồ, em không có tiếp xúc gì với anh ta cả, anh đừng nghe người khác đồn đại lung tung!”

 

Phó Cầm Duy nói anh biết rồi. Anh căn bản không quan tâm những lời đàm tiếu của Lục Kiều, ngược lại trong lòng dâng trào cảm xúc với câu “chồng” và lời khen ngợi ban chiều của Lục Ngọc.

 

Lúc hai người ngủ, khoảng cách giữa họ quá xa, Phó Cầm Duy đang cố nén lòng mình.

 

Tuy hai người vẫn luôn ai ngủ phần nấy, nhưng lần đầu tiên anh lại nằm xa đến vậy, cách cô một khoảng như trời vực, Lục Ngọc bỗng thấy bực mình, cảm giác người đàn ông này thật tính toán, cô đã nói rõ trắng đen với anh rồi kia mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thế là cô cố tình xích lại gần Phó Cầm Duy.

 

Phó Cầm Duy lập tức bật dậy, nói muốn ngủ dưới đất.

 

Lục Ngọc tức đến phồng mang trợn má: “Tùy anh!”

 

Một mình cô chiếm trọn chiếc giường, cảm thấy vô cùng thảnh thơi, tự do.

 

Phó Cầm Duy vừa trải chăn lên, mẹ chồng gõ cửa bước vào, định bàn bạc chuyện hùn tiền buôn bán ngày mai, bà cũng muốn góp một tay.

 

Vừa vào đến nơi, bà đã thấy đôi vợ chồng trẻ ngủ riêng mỗi người một ngả, liền sa sầm mặt, quát giục Phó Cầm Duy lên giường: “Đã là vợ chồng son, sao lại ngủ riêng như thế? Mẹ còn đang mong có cháu bế đây!”

 

Một câu nói lại khiến Phó Cầm Duy đỏ bừng mặt.

 

Lục Ngọc luôn cảm thấy việc kết hôn với Phó Cầm Duy chỉ là kế tạm thời. Đợi sau này có thể làm ăn bên ngoài, ly hôn liền có thể tự do tự tại.

 

Nhưng phải nói thật, Phó Cầm Duy làm bạn hợp tác vẫn vô cùng ăn ý!

 

Lúc này, Phó Cầm Duy nằm trên giường không nói chuyện, nhưng Lục Ngọc có thể cảm giác được cả người anh căng cứng.

 

Lục Ngọc cũng mặc kệ anh, ngày mai còn có chuyện khác nên cô đi ngủ trước.

 

Rất nhanh tiếng thở đều đều của cô truyền đến, trong lòng Phó Cầm Duy mới thở phào nhẹ nhõm. Cô ngủ thật ngon, anh không kìm được mà lại gần. Thậm chí vừa nãy nghe thấy mẹ nói chuyện sinh con, anh lại thấy hơi xao lòng.

 

Sau đó anh nhẩm đi nhẩm lại mấy bài học thuộc lòng hồi còn đi học, mong sao tĩnh tâm trở lại. Theo tiếng thở đều đều của Lục Ngọc, anh lại như bị ma xui quỷ khiến, vô thức ôm lấy cô. Cô ngủ rất sâu, sẽ không dễ dàng thức dậy.

 

Cô thật sự rất thơm, rất mềm mại.

 



 

Một bên khác, Lục Kiều cãi cọ với bác gái Lục.

 

Bác gái Lục vào huyện không nói cho ai biết, khi quay về bà ta bị bác trai mắng cho một trận.

 

Bị mắng trong nhà với bữa cơm nguội ngắt, bà ta lại tiếp tục bị bà nội Lục la rầy vì tội lang thang bên ngoài suốt ngày. Trong lòng bà ta cũng tức, miễn cưỡng nấu vội một bữa cơm, rồi gọi con gái sang một bên: “Con nói cho mẹ nghe rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

 

Bác gái Lục tưởng Lục Kiều đã nắm chắc được người ta trong tay rồi, không ngờ người ta còn ghét bỏ cô ta ra mặt.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu