Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 170

 

Trưởng thôn đáp: “Hỏi hay lắm! Tôi đã nói rõ với nhà họ Lục rồi. Chúng ta sẽ cho họ mượn đất để xây chuồng heo, còn heo con giống và thức ăn thì đều do họ tự bỏ tiền ra chi trả. Lời lãi hay thua lỗ, họ phải tự mình gánh chịu cả. Tuy nhiên, dù nuôi được bao nhiêu, họ cũng phải nộp về cho thôn ba phần lợi nhuận. Và đến khi heo xuất chuồng, chúng ta sẽ mổ thịt chia đều cho cả thôn!”

 

Nghe trưởng thôn nói vậy, trên mặt mọi người liền ánh lên vài phần tươi cười mãn nguyện.

 

Ai nấy đều thầm nghĩ, biết ngay trưởng thôn sẽ không đời nào làm cái chuyện làm ăn thua lỗ mà!

 

Heo là loài phàm ăn bậc nhất, tính riêng tiền thức ăn trong một năm đã tốn kém không ít rồi.

 

Lời của trưởng thôn quả nhiên có trọng lượng, đã khiến phần lớn miệng lưỡi thiên hạ im bặt. Duy chỉ còn vài ba người vẫn còn ôm ý định muốn tranh thủ chút lợi lộc. Họ nhìn nhà họ Lục nuôi heo mà nóng mắt. Trưởng thôn bị họ rỉ tai mãi đ.â.m ra sốt ruột, bèn nói thẳng: “Nếu anh cũng tìm được đơn hàng hai tấn phân bón hóa học, tôi cũng cho anh cái quyền nuôi.”

 

Lúc này mọi người mới chịu thôi. Chỉ là nhìn nhà họ Lục vẫn có chút ngưỡng mộ. Cha mẹ Lục xưa nay vẫn là những người chân chất, ít ai để ý, vậy mà nay lại được mọi người vây quanh hỏi han. Lần trước nghe chị Hai Lục nhắc đến chuyện hợp tác nuôi heo, mấy người này cũng đã từng ngỏ ý muốn cùng làm.

 

Cha mẹ Lục đã sớm bàn tính trước cách trả lời, bèn nói: “Chưa biết mèo nào c.ắ.n mỉu nào, cứ nuôi thử một năm rồi tính.”

 

Cũng có người chua chát nói: “Hai vợ chồng đúng là có phúc, sinh được đứa con gái khéo léo, tài giỏi!” Nếu không phải nhờ nó thì làm gì có chiếc bánh từ trời rơi xuống mà lại trúng đầu hai người họ chứ.

 

Lại có người khác không vui ra mặt, nói bóng gió: “Nuôi heo mà dễ thế à? Coi chừng không nuôi được lại còn lỗ đến mức bán cả khố đi mà cũng chẳng đủ!” Anh ta cố tình nói thật to để mọi người cùng nghe thấy.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Ngọc nghe vậy, bèn đáp lại một câu dằn mặt: “Chuyện này chẳng cần ai phải bận tâm. Cha mẹ tôi tuy chưa từng nuôi heo, nhưng những người làm ở trại heo thì lại rất có nghề.”

 

Người bên cạnh nghe vậy, đố kỵ tới đỏ mắt.
TruyenLau.com
 

Chuyện cha mẹ Lục Ngọc nuôi heo truyền khắp thôn giống như một tiếng nổ.

 
TruyenLau
Người trong thôn ai nấy đều không khỏi sinh lòng đố kỵ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cha mẹ Lục Ngọc xưa nay vốn là người thành thật, nói thẳng ra thì có phần nhu nhược. Tuy cùng sống chung trong một thôn, nhưng ai ai cũng có lòng so đo, tị nạnh với nhau!

 

Nhìn thấy kẻ vốn thua kém mình lại bỗng nhiên có được mối làm ăn nuôi heo tốt như vậy, thử hỏi trong lòng có thể cam chịu được sao? Nhìn thấy những người lắm điều, khua môi múa mép đều bị trưởng thôn dằn cho im bặt mà quay về, những người còn lại cũng chẳng dám làm căng nữa.

 

Trưởng thôn nói cũng có lý, chuyện này đều là do một tay Lục Ngọc thu xếp ổn thỏa. Con người ta lo lắng, vun vén cho cha mẹ mình, hỏi ai còn có thể trách cứ cô ấy được đây?

 

Có kẻ bắt đầu giở trò bẩn, đi rỉ tai Tiêu Thái Liên và người nhà họ Phó mà nói xấu Lục Ngọc, bảo rằng cô đã có chồng mà vẫn còn lén lút ôm ấp những mưu tính riêng trong lòng.

 

Nhưng Tiêu Thái Liên thì đã sớm nhìn thấu mọi chuyện. Nếu không có Lục Ngọc, làm gì có mối làm ăn cổ vịt thuận lợi như bây giờ? Mới vừa chia được một khoản tiền, bây giờ kho vàng nhỏ của Tiêu Thái Liên đã chất thành một đống kha khá rồi.

 

Nếu nhà họ Lục phất lên, bà làm thông gia cũng hãnh diện.

 

Tuyệt đối không thể để kẻ khác dùng thủ đoạn thấp hèn mà ly gián tình thông gia của họ. Bà còn cảnh cáo người trong nhà rằng ai cũng phải giữ thái độ đó. Người nhà họ Phó vốn đã đoàn kết, chẳng ai có ý kiến gì. Tuy chị Hai Phó có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng thiệt thòi gì.

 

Hơn nữa, chuyện nuôi heo này phải lo toan trăm bề, bản thân mình cũng chưa chắc đã làm xuể, dần dà mọi người cũng đành từ bỏ ý định.

 

Kẻ bên ngoài vẫn còn rắp tâm xúi giục, họ không có được thì cũng chẳng muốn để nhà họ Lục được yên ổn. Những kẻ giở thủ đoạn này nhiều không kể xiết, lại tìm đến Tiêu Thái Liên mà nói. Bà Tiêu bèn nói: “Hai vợ chồng nhà họ Lục vốn cẩn thận, tỉ mỉ, nuôi heo thì hợp quá còn gì. Hơn nữa, thôn mình đã được lợi không công đến ba phần, cũng chẳng ít ỏi gì. May mà người nhà họ Lục sống hậu đạo, chứ nếu là tôi, vất vả một trận mà phải chia chác cho người khác nhiều như vậy, thì tôi thà chẳng thèm làm còn hơn.”

 

Mấy hôm nay, chị Lý là người gây chuyện ồn ào nhiều nhất. Chồng chị ta hẵng còn khen Lục Ngọc khéo léo, giỏi giang, chị ta lập tức sinh lòng đố kỵ. Giờ đây, khắp mọi nơi có chuyện thị phi đều có bóng dáng chị ta. Ngày nào cũng hóng hớt chuyện trên trời dưới biển, cả thôn Đại Vũ này đã sắp không chứa nổi chị ta rồi.

 

Chị Lý nói: “Ba phần còn cao? Người ta lấy bảy phần đó, số chẵn còn không phải vẫn ở nhà họ Lục sao.”

 

Tiêu Thái Liên có chút khó chịu trong lòng, bèn nói: “Không thể nói như vậy được. Tiền mua heo con bao nhiêu, thức ăn chăn nuôi và lương thực tốn kém thế nào. Tất cả khoản tiền đó đều do nhà họ Lục bỏ ra cả, thôn mình đã chiếm được cái hời lớn rồi còn gì.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu